
Drama Name : 兰香如故 (Against the Current)
Song Name : 花开满篱院 (Blooming Courtyard)
Singer Name : 谭松韵 (Tan SongYun)
Lyrics 歌词
风 吹过远山
fēng chuī guò yuǎn shān
The wind blows across the distant mountains
月 吻着炊烟
yuè wěn zhe chuī yān
The moon kisses the rising smoke
谁家 油灯一盏
shuí jiā yóu dēng yī zhǎn
Whose oil lamp is burning
照三处心安
zhào sān chù xīn ān
Lighting three hearts with peace
岁月 是掌心茧
suì yuè shì zhǎng xīn jiǎn
The years are like calluses in the palm
是 眉头波澜
shì méi tóu bō lán
Like ripples across the brow
飞鸟 衔木枝走远
fēi niǎo xián mù zhī zǒu yuǎn
Birds fly away carrying branches in their beaks
地上两双盼
dì shàng liǎng shuāng pàn
Two pairs of eyes wait on the ground
花又 开满篱院
huā yòu kāi mǎn lí yuàn
Flowers bloom again around the courtyard
雪又 落白屋檐
xuě yòu luò bái wū yán
Snow falls again on the white roof tiles
四季枯荣年复年
sì jì kū róng nián fù nián
The seasons wither and bloom year after year
谁脚步深了又浅
shuí jiǎo bù shēn le yòu qiǎn
Whose footsteps grow deep then grow faint
你是 河流向岸
nǐ shì hé liú xiàng àn
You are the river flowing toward the shore
你是 云穿过山
nǐ shì yún chuān guò shān
You are the cloud passing through the mountains
归程总带着悲欢
guī chéng zǒng dài zhe bēi huān
The journey home always carries joy and sorrow
人聚了又散
rén jù le yòu sàn
People gather and then part
遗憾 是展信安
yí hàn shì zhǎn xìn ān
Regret is the comfort of opening a letter
却 背影蹒跚
què bèi yǐng pán shān
Yet the departing figure walks with difficulty
故乡 叶落青瓦片
gù xiāng yè luò qīng wǎ piàn
In my hometown leaves fall on the green roof tiles
剩 小屋一间
shèng xiǎo wū yī jiān
Leaving only one small house
花又 开满篱院
huā yòu kāi mǎn lí yuàn
Flowers bloom again around the courtyard
雪又 挂满屋檐
xuě yòu guà mǎn wū yán
Snow covers the roof again
四季枯荣年复年
sì jì kū róng nián fù nián
The seasons wither and bloom year after year
谁脚步深了又浅
shuí jiǎo bù shēn le yòu qiǎn
Whose footsteps grow deep then grow faint
河这边也是岸
hé zhè biān yě shì àn
This side of the river is also a shore
山这头深深念
shān zhè tóu shēn shēn niàn
This side of the mountain holds deep longing
扫去四月门前草
sǎo qù sì yuè mén qián cǎo
Sweep away the grass before the door in April
说声梦里见
shuō shēng mèng lǐ jiàn
And say we will meet in dreams
晚风 吹过远山
wǎn fēng chuī guò yuǎn shān
The evening wind blows across the distant mountains
月 吻着炊烟
yuè wěn zhe chuī yān
The moon kisses the rising smoke
谁家 点油灯一盏
shuí jiā diǎn yóu dēng yī zhǎn
Whose oil lamp is lit
照三处心安
zhào sān chù xīn ān
Lighting three hearts with peace
风 吹过远山
fēng chuī guò yuǎn shān
風が遠い山を渡る
月 吻着炊烟
yuè wěn zhe chuī yān
月は炊き煙に口づける
谁家 油灯一盏
shuí jiā yóu dēng yī zhǎn
どこの家のオイルランプが灯る
照三处心安
zhào sān chù xīn ān
三つの心を安らぎで照らす
岁月 是掌心茧
suì yuè shì zhǎng xīn jiǎn
歳月は手のひらのタコのよう
是 眉头波澜
shì méi tóu bō lán
眉間に広がるさざ波
飞鸟 衔木枝走远
fēi niǎo xián mù zhī zǒu yuǎn
鳥が枝をくわえて遠くへ飛ぶ
地上两双盼
dì shàng liǎng shuāng pàn
地上で二組の瞳が待ち望む
花又 开满篱院
huā yòu kāi mǎn lí yuàn
また花が塀の庭に咲き満ちる
雪又 落白屋檐
xuě yòu luò bái wū yán
また雪が軒を白く染める
四季枯荣年复年
sì jì kū róng nián fù nián
四季の枯れと咲きが年を重ねる
谁脚步深了又浅
shuí jiǎo bù shēn le yòu qiǎn
誰の足跡が深くなり薄れていく
你是 河流向岸
nǐ shì hé liú xiàng àn
君は岸へと流れる川
你是 云穿过山
nǐ shì yún chuān guò shān
君は山を抜ける雲
归程总带着悲欢
guī chéng zǒng dài zhe bēi huān
帰路にはいつも歓喜と悲しみが宿る
人聚了又散
rén jù le yòu sàn
人は集まり、また別れる
遗憾 是展信安
yí hàn shì zhǎn xìn ān
後悔は「お元気で」という手紙の言葉
却 背影蹒跚
què bèi yǐng pán shān
だが遠ざかる背中はふらつく
故乡 叶落青瓦片
gù xiāng yè luò qīng wǎ piàn
故郷では青い瓦に葉が舞い落ちる
剩 小屋一间
shèng xiǎo wū yī jiān
小さな家が一軒残る
花又 开满篱院
huā yòu kāi mǎn lí yuàn
また花が塀の庭に咲き満ちる
雪又 挂满屋檐
xuě yòu guà mǎn wū yán
また雪が軒いっぱいに積もる
四季枯荣年复年
sì jì kū róng nián fù nián
四季の枯れと咲きが年を重ねる
谁脚步深了又浅
shuí jiǎo bù shēn le yòu qiǎn
誰の足跡が深くなり薄れていく
河这边也是岸
hé zhè biān yě shì àn
川のこちら側も岸である
山这头深深念
shān zhè tóu shēn shēn niàn
山のこちら側で深く想う
扫去四月门前草
sǎo qù sì yuè mén qián cǎo
四月の門前の草を掃いて
说声梦里见
shuō shēng mèng lǐ jiàn
夢で会おうと告げる
晚风 吹过远山
wǎn fēng chuī guò yuǎn shān
夕風が遠い山を渡る
月 吻着炊烟
yuè wěn zhe chuī yān
月は炊き煙に口づける
谁家 点油灯一盏
shuí jiā diǎn yóu dēng yī zhǎn
どこの家がオイルランプを灯す
照三处心安
zhào sān chù xīn ān
三つの心を安らぎで照らす
风 吹过远山
fēng chuī guò yuǎn shān
바람이 먼 산을 스치네
月 吻着炊烟
yuè wěn zhe chuī yān
달은 밥연에 입을 맞추네
谁家 油灯一盏
shuí jiā yóu dēng yī zhǎn
어느 집 기름등 하나 켜졌나
照三处心安
zhào sān chù xīn ān
세 곳의 마음을 평안히 비추네
岁月 是掌心茧
suì yuè shì zhǎng xīn jiǎn
세월은 손바닥 굳은살 같고
是 眉头波澜
shì méi tóu bō lán
미간에 일렁이는 잔물결이네
飞鸟 衔木枝走远
fēi niǎo xián mù zhī zǒu yuǎn
새는 나뭇가지 물고 멀리 날아가
地上两双盼
dì shàng liǎng shuāng pàn
땅 위 두 쌍 눈은 기다리네
花又 开满篱院
huā yòu kāi mǎn lí yuàn
꽃이 다시 울타리 정원에 만개하고
雪又 落白屋檐
xuě yòu luò bái wū yán
눈이 다시 처마를 하얗게 덮네
四季枯荣年复年
sì jì kū róng nián fù nián
사계절 시들고 피기를 해가 거듭하네
谁脚步深了又浅
shuí jiǎo bù shēn le yòu qiǎn
누구의 발걸음 깊어졌다 희미해지네
你是 河流向岸
nǐ shì hé liú xiàng àn
너는 기슭으로 흐르는 강
你是 云穿过山
nǐ shì yún chuān guò shān
너는 산을 지나가는 구름
归程总带着悲欢
guī chéng zǒng dài zhe bēi huān
귀로에는 언제나 슬픔과 기쁨이 함께해
人聚了又散
rén jù le yòu sàn
사람은 모였다가 다시 흩어지네
遗憾 是展信安
yí hàn shì zhǎn xìn ān
아쉬움은 편지 펼치는 안부 인사
却 背影蹒跚
què bèi yǐng pán shān
하지만 멀어지는 뒷모습은 휘청거려
故乡 叶落青瓦片
gù xiāng yè luò qīng wǎ piàn
고향에는 푸른 기와 위에 낙엽이 지고
剩 小屋一间
shèng xiǎo wū yī jiān
작은 집 한 채만 남아있네
花又 开满篱院
huā yòu kāi mǎn lí yuàn
꽃이 다시 울타리 정원에 만개하고
雪又 挂满屋檐
xuě yòu guà mǎn wū yán
눈이 다시 처마 가득 내리꽂히네
四季枯荣年复年
sì jì kū róng nián fù nián
사계절 시들고 피기를 해가 거듭하네
谁脚步深了又浅
shuí jiǎo bù shēn le yòu qiǎn
누구의 발걸음 깊어졌다 희미해지네
河这边也是岸
hé zhè biān yě shì àn
강 이쪽도 기슭이란 걸
山这头深深念
shān zhè tóu shēn shēn niàn
산 이쪽에서 깊이 그리워하네
扫去四月门前草
sǎo qù sì yuè mén qián cǎo
사월 문 앞 잡초를 쓸어내고
说声梦里见
shuō shēng mèng lǐ jiàn
꿈에서 만나자 말하네
晚风 吹过远山
wǎn fēng chuī guò yuǎn shān
저녁바람 먼 산을 스치네
月 吻着炊烟
yuè wěn zhe chuī yān
달은 밥연에 입을 맞추네
谁家 点油灯一盏
shuí jiā diǎn yóu dēng yī zhǎn
어느 집 기름등 하나 밝히나
照三处心安
zhào sān chù xīn ān
세 곳의 마음을 평안히 비추네
风 吹过远山
fēng chuī guò yuǎn shān
ลมพัดผ่านภูเขาไกล
月 吻着炊烟
yuè wěn zhe chuī yān
พระจันทร์จูบควันจากเตา
谁家 油灯一盏
shuí jiā yóu dēng yī zhǎn
บ้านไหนมีตะเกียงน้ำมันหนึ่งดวง
照三处心安
zhào sān chù xīn ān
ส่องสว่างให้สามหัวใจสงบ
岁月 是掌心茧
suì yuè shì zhǎng xīn jiǎn
กาลเวลาคือผิวหนังที่หนาบนฝ่ามือ
是 眉头波澜
shì méi tóu bō lán
คือคลื่นลมบนคิ้ว
飞鸟 衔木枝走远
fēi niǎo xián mù zhī zǒu yuǎn
นกบินกิ่งไม้ในปากบินไกลออกไป
地上两双盼
dì shàng liǎng shuāng pàn
สองคู่สายตารอคอยบนพื้นดิน
花又 开满篱院
huā yòu kāi mǎn lí yuàn
ดอกไม้บานเต็มรั้วสวนอีกครั้ง
雪又 落白屋檐
xuě yòu luò bái wū yán
หิมะตกปกคลุมชายคาอีกครั้ง
四季枯荣年复年
sì jì kū róng nián fù nián
สี่ฤดูเหี่ยวเฉาและบานสะพรั่งปีแล้วปีเล่า
谁脚步深了又浅
shuí jiǎo bù shēn le yòu qiǎn
รอยเท้าของใครลึกแล้วก็ตื้นอีก
你是 河流向岸
nǐ shì hé liú xiàng àn
คุณคือสายน้ำไหลสู่ฝั่ง
你是 云穿过山
nǐ shì yún chuān guò shān
คุณคือเมฆลอยผ่านภูเขา
归程总带着悲欢
guī chéng zǒng dài zhe bēi huān
การเดินทางกลับบ้านล้วนมีทั้งเศร้าและสุข
人聚了又散
rén jù le yòu sàn
ผู้คนรวมตัวแล้วก็พรากจากกัน
遗憾 是展信安
yí hàn shì zhǎn xìn ān
ความเสียดายคือคำทักทายเมื่อเปิดจดหมาย
却 背影蹒跚
què bèi yǐng pán shān
แต่ร่างที่หันหลังเดินสะดุด
故乡 叶落青瓦片
gù xiāng yè luò qīng wǎ piàn
บ้านเกิด ใบไม้ตกลงบนหลังคาเขียว
剩 小屋一间
shèng xiǎo wū yī jiān
เหลือบ้านเล็กหลังหนึ่ง
花又 开满篱院
huā yòu kāi mǎn lí yuàn
ดอกไม้บานเต็มรั้วสวนอีกครั้ง
雪又 挂满屋檐
xuě yòu guà mǎn wū yán
หิมะปกคลุมชายคาอีกครั้ง
四季枯荣年复年
sì jì kū róng nián fù nián
สี่ฤดูเหี่ยวเฉาและบานสะพรั่งปีแล้วปีเล่า
谁脚步深了又浅
shuí jiǎo bù shēn le yòu qiǎn
รอยเท้าของใครลึกแล้วก็ตื้นอีก
河这边也是岸
hé zhè biān yě shì àn
ฝั่งนี้ของสายน้ำก็เป็นชายฝั่งเช่นกัน
山这头深深念
shān zhè tóu shēn shēn niàn
ข้างภูเขานี้ มีความคิดถึงลึกซึ้ง
扫去四月门前草
sǎo qù sì yuè mén qián cǎo
กวาดหญ้าหน้าประตูในเดือนเมษายน
说声梦里见
shuō shēng mèng lǐ jiàn
กล่าวคำว่า พบกันในความฝัน
晚风 吹过远山
wǎn fēng chuī guò yuǎn shān
ลมเย็นยามค่ำพัดผ่านภูเขาไกล
月 吻着炊烟
yuè wěn zhe chuī yān
พระจันทร์จูบควันจากเตา
谁家 点油灯一盏
shuí jiā diǎn yóu dēng yī zhǎn
บ้านไหนจุดตะเกียงน้ำมันหนึ่งดวง
照三处心安
zhào sān chù xīn ān
ส่องสว่างให้สามหัวใจสงบ
风 吹过远山
fēng chuī guò yuǎn shān
Angin berhembus melewati pegunungan jauh
月 吻着炊烟
yuè wěn zhe chuī yān
Bulan mencium asap dapur
谁家 油灯一盏
shuí jiā yóu dēng yī zhǎn
Rumah siapa yang menyalakan lampu minyak satu
照三处心安
zhào sān chù xīn ān
Menerangi tiga hati agar tenang
岁月 是掌心茧
suì yuè shì zhǎng xīn jiǎn
Waktu adalah kapalan di telapak tangan
是 眉头波澜
shì méi tóu bō lán
Adalah riak gelombang di alis
飞鸟 衔木枝走远
fēi niǎo xián mù zhī zǒu yuǎn
Burung terbang membawa ranting kayu menjauh
地上两双盼
dì shàng liǎng shuāng pàn
Dua pasang mata menunggu di tanah
花又 开满篱院
huā yòu kāi mǎn lí yuàn
Bunga mekar penuh halaman berpagar lagi
雪又 落白屋檐
xuě yòu luò bái wū yán
Salju turun memutihkan atap lagi
四季枯荣年复年
sì jì kū róng nián fù nián
Empat musim layu dan mekar tahun demi tahun
谁脚步深了又浅
shuí jiǎo bù shēn le yòu qiǎn
Jejak langkah siapa dalam lalu dangkal kembali
你是 河流向岸
nǐ shì hé liú xiàng àn
Kamu adalah sungai yang mengalir ke tepi
你是 云穿过山
nǐ shì yún chuān guò shān
Kamu adalah awan yang melintasi gunung
归程总带着悲欢
guī chéng zǒng dài zhe bēi huān
Perjalanan pulang selalu membawa suka dan duka
人聚了又散
rén jù le yòu sàn
Orang berkumpul lalu berpisah
遗憾 是展信安
yí hàn shì zhǎn xìn ān
Penyesalan adalah salam saat membuka surat
却 背影蹒跚
què bèi yǐng pán shān
Namun bayangannya berjalan tertatih
故乡 叶落青瓦片
gù xiāng yè luò qīng wǎ piàn
Kampung halaman, daun jatuh di genteng hijau
剩 小屋一间
shèng xiǎo wū yī jiān
Tersisa satu rumah kecil
花又 开满篱院
huā yòu kāi mǎn lí yuàn
Bunga mekar penuh halaman berpagar lagi
雪又 挂满屋檐
xuě yòu guà mǎn wū yán
Salju menggantung penuh atap lagi
四季枯荣年复年
sì jì kū róng nián fù nián
Empat musim layu dan mekar tahun demi tahun
谁脚步深了又浅
shuí jiǎo bù shēn le yòu qiǎn
Jejak langkah siapa dalam lalu dangkal kembali
河这边也是岸
hé zhè biān yě shì àn
Sisi sungai ini juga merupakan tepi
山这头深深念
shān zhè tóu shēn shēn niàn
Di sisi gunung ini ada kerinduan yang mendalam
扫去四月门前草
sǎo qù sì yuè mén qián cǎo
Sapu rumput di depan pintu bulan April
说声梦里见
shuō shēng mèng lǐ jiàn
Ucapkan, jumpa di dalam mimpi
晚风 吹过远山
wǎn fēng chuī guò yuǎn shān
Angin malam berhembus melewati pegunungan jauh
月 吻着炊烟
yuè wěn zhe chuī yān
Bulan mencium asap dapur
谁家 点油灯一盏
shuí jiā diǎn yóu dēng yī zhǎn
Rumah siapa yang menyalakan lampu minyak satu
照三处心安
zhào sān chù xīn ān
Menerangi tiga hati agar tenang
风 吹过远山
fēng chuī guò yuǎn shān
Gió thổi qua núi xa
月 吻着炊烟
yuè wěn zhe chuī yān
Vầng trăng hôn khói bếp
谁家 油灯一盏
shuí jiā yóu dēng yī zhǎn
Nhà ai một ngọn đèn dầu
照三处心安
zhào sān chù xīn ān
Chiếu soi ba nơi lòng yên tĩnh
岁月 是掌心茧
suì yuè shì zhǎng xīn jiǎn
Thời năm là vết chai trên lòng bàn tay
是 眉头波澜
shì méi tóu bō lán
Là những đợt sóng trên lông mày
飞鸟 衔木枝走远
fēi niǎo xián mù zhī zǒu yuǎn
Chim bay ngậm cành gỗ đi xa
地上两双盼
dì shàng liǎng shuāng pàn
Hai đôi mắt trên mặt đất trông đợi
花又 开满篱院
huā yòu kāi mǎn lí yuàn
Hoa lại nở trọn vườn rào
雪又 落白屋檐
xuě yòu luò bái wū yán
Tuyết lại rơi trắng mái hiên
四季枯荣年复年
sì jì kū róng nián fù nián
Bốn mùa héo tàn nở rộ năm qua năm lại
谁脚步深了又浅
shuí jiǎo bù shēn le yòu qiǎn
Ai bước chân sâu rồi lại nông
你是 河流向岸
nǐ shì hé liú xiàng àn
Em là dòng sông chảy về bờ
你是 云穿过山
nǐ shì yún chuān guò shān
Em là đám mây xuyên qua núi non
归程总带着悲欢
guī chéng zǒng dài zhe bēi huān
Hành trình về nhà luôn mang nỗi vui buồn
人聚了又散
rén jù le yòu sàn
Người ta tụ tập rồi lại chia ly
遗憾 是展信安
yí hàn shì zhǎn xìn ān
Tiếc nuối là câu "mở thư mong bạn bình an"
却 背影蹒跚
què bèi yǐng pán shān
Nhưng bóng lưng bước đi chệnh choạng
故乡 叶落青瓦片
gù xiāng yè luò qīng wǎ piàn
Quê hương lá rơi trên ngói xanh
剩 小屋一间
shèng xiǎo wū yī jiān
Chỉ còn lại một căn nhà nhỏ
花又 开满篱院
huā yòu kāi mǎn lí yuàn
Hoa lại nở trọn vườn rào
雪又 挂满屋檐
xuě yòu guà mǎn wū yán
Tuyết lại phủ đầy mái hiên
四季枯荣年复年
sì jì kū róng nián fù nián
Bốn mùa héo tàn nở rộ năm qua năm lại
谁脚步深了又浅
shuí jiǎo bù shēn le yòu qiǎn
Ai bước chân sâu rồi lại nông
河这边也是岸
hé zhè biān yě shì àn
Bờ sông bên này cũng là bờ bến
山这头深深念
shān zhè tóu shēn shēn niàn
Phía đầu núi là nỗi nhớ thấu sâu
扫去四月门前草
sǎo qù sì yuè mén qián cǎo
Quét sạch cỏ trước cửa tháng tư
说声梦里见
shuō shēng mèng lǐ jiàn
Nói một lời gặp nhau trong giấc mơ
晚风 吹过远山
wǎn fēng chuī guò yuǎn shān
Gió buổi tối thổi qua núi xa
月 吻着炊烟
yuè wěn zhe chuī yān
Vầng trăng hôn khói bếp
谁家 点油灯一盏
shuí jiā diǎn yóu dēng yī zhǎn
Nhà ai thắp một ngọn đèn dầu
照三处心安
zhào sān chù xīn ān
Chiếu soi ba nơi lòng yên tĩnh
Comments
Post a Comment