【Drama: Against the Current 兰香如故】Jess Lee 李佳薇 -《Same Path 同道》OST Lyrics
Drama Name : 兰香如故 (Against the Current)
Song Name : 同道 (Same Path)
Singer Name : 李佳薇 (Jess Lee)
Lyrics 歌词
霞光的金色 将思绪勾勒
xiá guāng de jīn sè jiāng sī xù gōu lè
The golden glow of sunset traces my thoughts
万物都静默怕惊扰此刻
wàn wù dōu jìng mò pà jīng rǎo cǐ kè
All things fall silent afraid to disturb this moment
泛浪的心泊 止不住求索
fàn làng de xīn bó zhǐ bù zhù qiú suǒ
My restless heart rides the waves and cannot stop searching
问往事可曾 听闻过
wèn wǎng shì kě céng tīng wén guò
I wonder if the past has ever heard
昨日的笔墨 轻描下因果
zuó rì de bǐ mò qīng miáo xià yīn guǒ
Yesterday inked its causes and effects with gentle strokes
让半生所念轮转回此刻
ràng bàn shēng suǒ niàn lún zhuǎn huí cǐ kè
Letting the thoughts of half my life return to this moment
爱与愧交错 影非真如何
ài yǔ kuì jiāo cuò yǐng fēi zhēn rú hé
Love and guilt intertwine how could this shadow be real
你的名姓我 仍记得
nǐ de míng xìng wǒ réng jì de
I still remember your name
不再怨明月未能予我光亮
bù zài yuàn míng yuè wèi néng yǔ wǒ guāng liàng
I no longer blame the moon for not giving me light
只盼故人依旧无恙得生长
zhǐ pàn gù rén yī jiù wú yàng dé shēng zhǎng
I only hope my old friend is still safe and growing well
不再任世间 风雪落 草木结成霜
bù zài rèn shì jiān fēng xuě luò cǎo mù jié chéng shuāng
I no longer let the snow and wind of this world fall and turn the grass and trees to frost
只愿灯火阑珊处 你我 同往
zhǐ yuàn dēng huǒ lán shān chù nǐ wǒ tóng wǎng
I only wish that where the lights grow dim you and I will walk together
昨日的笔墨 轻描下因果
zuó rì de bǐ mò qīng miáo xià yīn guǒ
Yesterday inked its causes and effects with gentle strokes
让半生所念轮转回此刻
ràng bàn shēng suǒ niàn lún zhuǎn huí cǐ kè
Letting the thoughts of half my life return to this moment
爱与愧交错 影非真如何
ài yǔ kuì jiāo cuò yǐng fēi zhēn rú hé
Love and guilt intertwine how could this shadow be real
你的名姓我 仍记得
nǐ de míng xìng wǒ réng jì de
I still remember your name
不再怨明月未能予我光亮
bù zài yuàn míng yuè wèi néng yǔ wǒ guāng liàng
I no longer blame the moon for not giving me light
只盼故人依旧无恙得生长
zhǐ pàn gù rén yī jiù wú yàng dé shēng zhǎng
I only hope my old friend is still safe and growing well
不再任世间 风雪落 草木结成霜
bù zài rèn shì jiān fēng xuě luò cǎo mù jié chéng shuāng
I no longer let the snow and wind of this world fall and turn the grass and trees to frost
只愿灯火阑珊处 你我 同往
zhǐ yuàn dēng huǒ lán shān chù nǐ wǒ tóng wǎng
I only wish that where the lights grow dim you and I will walk together
不再探寻旧梦付岁月深藏
bù zài tàn xún jiù mèng fù suì yuè shēn cáng
I no longer search for old dreams buried deep by time
只念长夜共赴为心之所向
zhǐ niàn cháng yè gòng fù wéi xīn zhī suǒ xiàng
I only think of facing the long night together toward what my heart desires
不再叹宿命 难预料 无常作寻常
bù zài tàn sù mìng nán yù liào wú cháng zuò xún cháng
I no longer sigh at a fate that cannot be known as change turns into the ordinary
只愿来路皆烟云 归途 同道
zhǐ yuàn lái lù jiē yān yún guī tú tóng dào
I only wish the road behind us fades like mist and clouds and the road home follows the same path
xiá guāng de jīn sè jiāng sī xù gōu lè
The golden glow of sunset traces my thoughts
万物都静默怕惊扰此刻
wàn wù dōu jìng mò pà jīng rǎo cǐ kè
All things fall silent afraid to disturb this moment
泛浪的心泊 止不住求索
fàn làng de xīn bó zhǐ bù zhù qiú suǒ
My restless heart rides the waves and cannot stop searching
问往事可曾 听闻过
wèn wǎng shì kě céng tīng wén guò
I wonder if the past has ever heard
昨日的笔墨 轻描下因果
zuó rì de bǐ mò qīng miáo xià yīn guǒ
Yesterday inked its causes and effects with gentle strokes
让半生所念轮转回此刻
ràng bàn shēng suǒ niàn lún zhuǎn huí cǐ kè
Letting the thoughts of half my life return to this moment
爱与愧交错 影非真如何
ài yǔ kuì jiāo cuò yǐng fēi zhēn rú hé
Love and guilt intertwine how could this shadow be real
你的名姓我 仍记得
nǐ de míng xìng wǒ réng jì de
I still remember your name
不再怨明月未能予我光亮
bù zài yuàn míng yuè wèi néng yǔ wǒ guāng liàng
I no longer blame the moon for not giving me light
只盼故人依旧无恙得生长
zhǐ pàn gù rén yī jiù wú yàng dé shēng zhǎng
I only hope my old friend is still safe and growing well
不再任世间 风雪落 草木结成霜
bù zài rèn shì jiān fēng xuě luò cǎo mù jié chéng shuāng
I no longer let the snow and wind of this world fall and turn the grass and trees to frost
只愿灯火阑珊处 你我 同往
zhǐ yuàn dēng huǒ lán shān chù nǐ wǒ tóng wǎng
I only wish that where the lights grow dim you and I will walk together
昨日的笔墨 轻描下因果
zuó rì de bǐ mò qīng miáo xià yīn guǒ
Yesterday inked its causes and effects with gentle strokes
让半生所念轮转回此刻
ràng bàn shēng suǒ niàn lún zhuǎn huí cǐ kè
Letting the thoughts of half my life return to this moment
爱与愧交错 影非真如何
ài yǔ kuì jiāo cuò yǐng fēi zhēn rú hé
Love and guilt intertwine how could this shadow be real
你的名姓我 仍记得
nǐ de míng xìng wǒ réng jì de
I still remember your name
不再怨明月未能予我光亮
bù zài yuàn míng yuè wèi néng yǔ wǒ guāng liàng
I no longer blame the moon for not giving me light
只盼故人依旧无恙得生长
zhǐ pàn gù rén yī jiù wú yàng dé shēng zhǎng
I only hope my old friend is still safe and growing well
不再任世间 风雪落 草木结成霜
bù zài rèn shì jiān fēng xuě luò cǎo mù jié chéng shuāng
I no longer let the snow and wind of this world fall and turn the grass and trees to frost
只愿灯火阑珊处 你我 同往
zhǐ yuàn dēng huǒ lán shān chù nǐ wǒ tóng wǎng
I only wish that where the lights grow dim you and I will walk together
不再探寻旧梦付岁月深藏
bù zài tàn xún jiù mèng fù suì yuè shēn cáng
I no longer search for old dreams buried deep by time
只念长夜共赴为心之所向
zhǐ niàn cháng yè gòng fù wéi xīn zhī suǒ xiàng
I only think of facing the long night together toward what my heart desires
不再叹宿命 难预料 无常作寻常
bù zài tàn sù mìng nán yù liào wú cháng zuò xún cháng
I no longer sigh at a fate that cannot be known as change turns into the ordinary
只愿来路皆烟云 归途 同道
zhǐ yuàn lái lù jiē yān yún guī tú tóng dào
I only wish the road behind us fades like mist and clouds and the road home follows the same path
霞光的金色 将思绪勾勒
xiá guāng de jīn sè jiāng sī xù gōu lè
夕焼けの黄金色が思いをなぞる
万物都静默怕惊扰此刻
wàn wù dōu jìng mò pà jīng rǎo cǐ kè
すべてが沈黙し、この刹那を壊すのを恐れる
泛浪的心泊 止不住求索
fàn làng de xīn bó zhǐ bù zhù qiú suǒ
波に漂う心は、探し求めるのをやめられない
问往事可曾 听闻过
wèn wǎng shì kě céng tīng wén guò
過去よ、この声を聞いたことがあるか
昨日的笔墨 轻描下因果
zuó rì de bǐ mò qīng miáo xià yīn guǒ
昨日の筆跡が、因果を柔らかに記す
让半生所念轮转回此刻
ràng bàn shēng suǒ niàn lún zhuǎn huí cǐ kè
半生の想いが、この刹那へ巡り帰る
爱与愧交错 影非真如何
ài yǔ kuì jiāo cuò yǐng fēi zhēn rú hé
愛と後悔が交わる、影は幻なればどうなる
你的名姓我 仍记得
nǐ de míng xìng wǒ réng jì de
君の名前を、私はまだ憶えている
不再怨明月未能予我光亮
bù zài yuàn míng yuè wèi néng yǔ wǒ guāng liàng
月が光を届けぬことを、もう責めない
只盼故人依旧无恙得生长
zhǐ pàn gù rén yī jiù wú yàng dé shēng zhǎng
ただ旧友が変わらず安らかに育つよう願う
不再任世间 风雪落 草木结成霜
bù zài rèn shì jiān fēng xuě luò cǎo mù jié chéng shuāng
世の風雪が降り、草木が霜となるのを許さない
只愿灯火阑珊处 你我 同往
zhǐ yuàn dēng huǒ lán shān chù nǐ wǒ tóng wǎng
ただ灯火が霞む場所で、君と共に歩みたい
昨日的笔墨 轻描下因果
zuó rì de bǐ mò qīng miáo xià yīn guǒ
昨日の筆跡が、因果を柔らかに記す
让半生所念轮转回此刻
ràng bàn shēng suǒ niàn lún zhuǎn huí cǐ kè
半生の想いが、この刹那へ巡り帰る
爱与愧交错 影非真如何
ài yǔ kuì jiāo cuò yǐng fēi zhēn rú hé
愛と後悔が交わる、影は幻なればどうなる
你的名姓我 仍记得
nǐ de míng xìng wǒ réng jì de
君の名前を、私はまだ憶えている
不再怨明月未能予我光亮
bù zài yuàn míng yuè wèi néng yǔ wǒ guāng liàng
月が光を届けぬことを、もう責めない
只盼故人依旧无恙得生长
zhǐ pàn gù rén yī jiù wú yàng dé shēng zhǎng
ただ旧友が変わらず安らかに育つよう願う
不再任世间 风雪落 草木结成霜
bù zài rèn shì jiān fēng xuě luò cǎo mù jié chéng shuāng
世の風雪が降り、草木が霜となるのを許さない
只愿灯火阑珊处 你我 同往
zhǐ yuàn dēng huǒ lán shān chù nǐ wǒ tóng wǎng
ただ灯火が霞む場所で、君と共に歩みたい
不再探寻旧梦付岁月深藏
bù zài tàn xún jiù mèng fù suì yuè shēn cáng
歳月に深く埋もれた古き夢を探さない
只念长夜共赴为心之所向
zhǐ niàn cháng yè gòng fù wéi xīn zhī suǒ xiàng
長き夜を共に、心が望む方へ進みたい
不再叹宿命 难预料 无常作寻常
bù zài tàn sù mìng nán yù liào wú cháng zuò xún cháng
予測し難い運命を嘆かず、無常をありふれたものとする
只愿来路皆烟云 归途 同道
zhǐ yuàn lái lù jiē yān yún guī tú tóng dào
ただ来し方は雲霧と消え、帰る道は同じ道であるよう
xiá guāng de jīn sè jiāng sī xù gōu lè
夕焼けの黄金色が思いをなぞる
万物都静默怕惊扰此刻
wàn wù dōu jìng mò pà jīng rǎo cǐ kè
すべてが沈黙し、この刹那を壊すのを恐れる
泛浪的心泊 止不住求索
fàn làng de xīn bó zhǐ bù zhù qiú suǒ
波に漂う心は、探し求めるのをやめられない
问往事可曾 听闻过
wèn wǎng shì kě céng tīng wén guò
過去よ、この声を聞いたことがあるか
昨日的笔墨 轻描下因果
zuó rì de bǐ mò qīng miáo xià yīn guǒ
昨日の筆跡が、因果を柔らかに記す
让半生所念轮转回此刻
ràng bàn shēng suǒ niàn lún zhuǎn huí cǐ kè
半生の想いが、この刹那へ巡り帰る
爱与愧交错 影非真如何
ài yǔ kuì jiāo cuò yǐng fēi zhēn rú hé
愛と後悔が交わる、影は幻なればどうなる
你的名姓我 仍记得
nǐ de míng xìng wǒ réng jì de
君の名前を、私はまだ憶えている
不再怨明月未能予我光亮
bù zài yuàn míng yuè wèi néng yǔ wǒ guāng liàng
月が光を届けぬことを、もう責めない
只盼故人依旧无恙得生长
zhǐ pàn gù rén yī jiù wú yàng dé shēng zhǎng
ただ旧友が変わらず安らかに育つよう願う
不再任世间 风雪落 草木结成霜
bù zài rèn shì jiān fēng xuě luò cǎo mù jié chéng shuāng
世の風雪が降り、草木が霜となるのを許さない
只愿灯火阑珊处 你我 同往
zhǐ yuàn dēng huǒ lán shān chù nǐ wǒ tóng wǎng
ただ灯火が霞む場所で、君と共に歩みたい
昨日的笔墨 轻描下因果
zuó rì de bǐ mò qīng miáo xià yīn guǒ
昨日の筆跡が、因果を柔らかに記す
让半生所念轮转回此刻
ràng bàn shēng suǒ niàn lún zhuǎn huí cǐ kè
半生の想いが、この刹那へ巡り帰る
爱与愧交错 影非真如何
ài yǔ kuì jiāo cuò yǐng fēi zhēn rú hé
愛と後悔が交わる、影は幻なればどうなる
你的名姓我 仍记得
nǐ de míng xìng wǒ réng jì de
君の名前を、私はまだ憶えている
不再怨明月未能予我光亮
bù zài yuàn míng yuè wèi néng yǔ wǒ guāng liàng
月が光を届けぬことを、もう責めない
只盼故人依旧无恙得生长
zhǐ pàn gù rén yī jiù wú yàng dé shēng zhǎng
ただ旧友が変わらず安らかに育つよう願う
不再任世间 风雪落 草木结成霜
bù zài rèn shì jiān fēng xuě luò cǎo mù jié chéng shuāng
世の風雪が降り、草木が霜となるのを許さない
只愿灯火阑珊处 你我 同往
zhǐ yuàn dēng huǒ lán shān chù nǐ wǒ tóng wǎng
ただ灯火が霞む場所で、君と共に歩みたい
不再探寻旧梦付岁月深藏
bù zài tàn xún jiù mèng fù suì yuè shēn cáng
歳月に深く埋もれた古き夢を探さない
只念长夜共赴为心之所向
zhǐ niàn cháng yè gòng fù wéi xīn zhī suǒ xiàng
長き夜を共に、心が望む方へ進みたい
不再叹宿命 难预料 无常作寻常
bù zài tàn sù mìng nán yù liào wú cháng zuò xún cháng
予測し難い運命を嘆かず、無常をありふれたものとする
只愿来路皆烟云 归途 同道
zhǐ yuàn lái lù jiē yān yún guī tú tóng dào
ただ来し方は雲霧と消え、帰る道は同じ道であるよう
霞光的金色 将思绪勾勒
xiá guāng de jīn sè jiāng sī xù gōu lè
노을의 금빛이 내 생각을 훑어가네
万物都静默怕惊扰此刻
wàn wù dōu jìng mò pà jīng rǎo cǐ kè
모든 것이 침묵하며 이 순간을 어지럽힐까 두려워해
泛浪的心泊 止不住求索
fàn làng de xīn bó zhǐ bù zhù qiú suǒ
파도에 실린 마음은 찾으려는 갈망을 멈추지 못해
问往事可曾 听闻过
wèn wǎng shì kě céng tīng wén guò
지난 세월아, 이 말을 들은 적이 있는가
昨日的笔墨 轻描下因果
zuó rì de bǐ mò qīng miáo xià yīn guǒ
어제의 붓 터치로 인과를 가볍게 그려내네
让半生所念轮转回此刻
ràng bàn shēng suǒ niàn lún zhuǎn huí cǐ kè
반평생의 생각이 이 순간으로 다시 돌아오네
爱与愧交错 影非真如何
ài yǔ kuì jiāo cuò yǐng fēi zhēn rú hé
사랑과 미안함이 뒤섞이니 그림자가 진실이 아니라면 어찌할까
你的名姓我 仍记得
nǐ de míng xìng wǒ réng jì de
네 이름을 나는 아직도 기억하고 있어
不再怨明月未能予我光亮
bù zài yuàn míng yuè wèi néng yǔ wǒ guāng liàng
이제는 달이 빛을 내리지 못하는 걸 탓하지 않아
只盼故人依旧无恙得生长
zhǐ pàn gù rén yī jiù wú yàng dé shēng zhǎng
옛 친구가 여전히 무사히 잘 성장하기만 바랄 뿐
不再任世间 风雪落 草木结成霜
bù zài rèn shì jiān fēng xuě luò cǎo mù jié chéng shuāng
세상 눈보라가 내려 나무와 풀에 서리가 내리게 하지 않아
只愿灯火阑珊处 你我 同往
zhǐ yuàn dēng huǒ lán shān chù nǐ wǒ tóng wǎng
불빛이 희미해지는 곳에 너와 나 함께 걷길 바랄 뿐
昨日的笔墨 轻描下因果
zuó rì de bǐ mò qīng miáo xià yīn guǒ
어제의 붓 터치로 인과를 가볍게 그려내네
让半生所念轮转回此刻
ràng bàn shēng suǒ niàn lún zhuǎn huí cǐ kè
반평생의 생각이 이 순간으로 다시 돌아오네
爱与愧交错 影非真如何
ài yǔ kuì jiāo cuò yǐng fēi zhēn rú hé
사랑과 미안함이 뒤섞이니 그림자가 진실이 아니라면 어찌할까
你的名姓我 仍记得
nǐ de míng xìng wǒ réng jì de
네 이름을 나는 아직도 기억하고 있어
不再怨明月未能予我光亮
bù zài yuàn míng yuè wèi néng yǔ wǒ guāng liàng
이제는 달이 빛을 내리지 못하는 걸 탓하지 않아
只盼故人依旧无恙得生长
zhǐ pàn gù rén yī jiù wú yàng dé shēng zhǎng
옛 친구가 여전히 무사히 잘 성장하기만 바랄 뿐
不再任世间 风雪落 草木结成霜
bù zài rèn shì jiān fēng xuě luò cǎo mù jié chéng shuāng
세상 눈보라가 내려 나무와 풀에 서리가 내리게 하지 않아
只愿灯火阑珊处 你我 同往
zhǐ yuàn dēng huǒ lán shān chù nǐ wǒ tóng wǎng
불빛이 희미해지는 곳에 너와 나 함께 걷길 바랄 뿐
不再探寻旧梦付岁月深藏
bù zài tàn xún jiù mèng fù suì yuè shēn cáng
세월 깊숙이 묻혀버린 옛 꿈을 더 찾지 않아
只念长夜共赴为心之所向
zhǐ niàn cháng yè gòng fù wéi xīn zhī suǒ xiàng
긴 밤을 함께 건너 마음이 원하는 곳으로 가고 싶어
不再叹宿命 难预料 无常作寻常
bù zài tàn sù mìng nán yù liào wú cháng zuò xún cháng
예측 불가한 운명을 한탄하지 않고 무상을 평범한 것으로 삼네
只愿来路皆烟云 归途 同道
zhǐ yuàn lái lù jiē yān yún guī tú tóng dào
지나온 길은 구름 연기처럼 흐르고 돌아갈 길은 같기를 바랄 뿐
xiá guāng de jīn sè jiāng sī xù gōu lè
노을의 금빛이 내 생각을 훑어가네
万物都静默怕惊扰此刻
wàn wù dōu jìng mò pà jīng rǎo cǐ kè
모든 것이 침묵하며 이 순간을 어지럽힐까 두려워해
泛浪的心泊 止不住求索
fàn làng de xīn bó zhǐ bù zhù qiú suǒ
파도에 실린 마음은 찾으려는 갈망을 멈추지 못해
问往事可曾 听闻过
wèn wǎng shì kě céng tīng wén guò
지난 세월아, 이 말을 들은 적이 있는가
昨日的笔墨 轻描下因果
zuó rì de bǐ mò qīng miáo xià yīn guǒ
어제의 붓 터치로 인과를 가볍게 그려내네
让半生所念轮转回此刻
ràng bàn shēng suǒ niàn lún zhuǎn huí cǐ kè
반평생의 생각이 이 순간으로 다시 돌아오네
爱与愧交错 影非真如何
ài yǔ kuì jiāo cuò yǐng fēi zhēn rú hé
사랑과 미안함이 뒤섞이니 그림자가 진실이 아니라면 어찌할까
你的名姓我 仍记得
nǐ de míng xìng wǒ réng jì de
네 이름을 나는 아직도 기억하고 있어
不再怨明月未能予我光亮
bù zài yuàn míng yuè wèi néng yǔ wǒ guāng liàng
이제는 달이 빛을 내리지 못하는 걸 탓하지 않아
只盼故人依旧无恙得生长
zhǐ pàn gù rén yī jiù wú yàng dé shēng zhǎng
옛 친구가 여전히 무사히 잘 성장하기만 바랄 뿐
不再任世间 风雪落 草木结成霜
bù zài rèn shì jiān fēng xuě luò cǎo mù jié chéng shuāng
세상 눈보라가 내려 나무와 풀에 서리가 내리게 하지 않아
只愿灯火阑珊处 你我 同往
zhǐ yuàn dēng huǒ lán shān chù nǐ wǒ tóng wǎng
불빛이 희미해지는 곳에 너와 나 함께 걷길 바랄 뿐
昨日的笔墨 轻描下因果
zuó rì de bǐ mò qīng miáo xià yīn guǒ
어제의 붓 터치로 인과를 가볍게 그려내네
让半生所念轮转回此刻
ràng bàn shēng suǒ niàn lún zhuǎn huí cǐ kè
반평생의 생각이 이 순간으로 다시 돌아오네
爱与愧交错 影非真如何
ài yǔ kuì jiāo cuò yǐng fēi zhēn rú hé
사랑과 미안함이 뒤섞이니 그림자가 진실이 아니라면 어찌할까
你的名姓我 仍记得
nǐ de míng xìng wǒ réng jì de
네 이름을 나는 아직도 기억하고 있어
不再怨明月未能予我光亮
bù zài yuàn míng yuè wèi néng yǔ wǒ guāng liàng
이제는 달이 빛을 내리지 못하는 걸 탓하지 않아
只盼故人依旧无恙得生长
zhǐ pàn gù rén yī jiù wú yàng dé shēng zhǎng
옛 친구가 여전히 무사히 잘 성장하기만 바랄 뿐
不再任世间 风雪落 草木结成霜
bù zài rèn shì jiān fēng xuě luò cǎo mù jié chéng shuāng
세상 눈보라가 내려 나무와 풀에 서리가 내리게 하지 않아
只愿灯火阑珊处 你我 同往
zhǐ yuàn dēng huǒ lán shān chù nǐ wǒ tóng wǎng
불빛이 희미해지는 곳에 너와 나 함께 걷길 바랄 뿐
不再探寻旧梦付岁月深藏
bù zài tàn xún jiù mèng fù suì yuè shēn cáng
세월 깊숙이 묻혀버린 옛 꿈을 더 찾지 않아
只念长夜共赴为心之所向
zhǐ niàn cháng yè gòng fù wéi xīn zhī suǒ xiàng
긴 밤을 함께 건너 마음이 원하는 곳으로 가고 싶어
不再叹宿命 难预料 无常作寻常
bù zài tàn sù mìng nán yù liào wú cháng zuò xún cháng
예측 불가한 운명을 한탄하지 않고 무상을 평범한 것으로 삼네
只愿来路皆烟云 归途 同道
zhǐ yuàn lái lù jiē yān yún guī tú tóng dào
지나온 길은 구름 연기처럼 흐르고 돌아갈 길은 같기를 바랄 뿐
霞光的金色 将思绪勾勒
xiá guāng de jīn sè jiāng sī xù gōu lè
แสงสีทองของพระอาทิตย์ตก วาดรูปความคิดของฉัน
万物都静默怕惊扰此刻
wàn wù dōu jìng mò pà jīng rǎo cǐ kè
ทุกสิ่งเงียบสงบ กลัวจะรบกวนช่วงเวลานี้
泛浪的心泊 止不住求索
fàn làng de xīn bó zhǐ bù zhù qiú suǒ
หัวใจที่ล่องลอยตามคลื่น ไม่หยุดแสวงหา
问往事可曾 听闻过
wèn wǎng shì kě céng tīng wén guò
ถามว่าอดีตเคยได้ยินเรื่องนี้หรือไม่
昨日的笔墨 轻描下因果
zuó rì de bǐ mò qīng miáo xià yīn guǒ
หมึกและปากกาของเมื่อวาน ร่างวาดกรรมและผลอย่างเบา
让半生所念轮转回此刻
ràng bàn shēng suǒ niàn lún zhuǎn huí cǐ kè
ให้ความคิดครึ่งชีวิตหมุนเวียนกลับมาสู่ขณะนี้
爱与愧交错 影非真如何
ài yǔ kuì jiāo cuò yǐng fēi zhēn rú hé
ความรักและความเสียดายพันกัน เงานั้นไม่ใช่เรื่องจริง จะเป็นอย่างไร
你的名姓我 仍记得
nǐ de míng xìng wǒ réng jì de
ฉันยังจำชื่อของคุณได้
不再怨明月未能予我光亮
bù zài yuàn míng yuè wèi néng yǔ wǒ guāng liàng
ไม่โทษพระจันทร์ที่ไม่สามารถส่งแสงสว่างให้ฉันอีกต่อไป
只盼故人依旧无恙得生长
zhǐ pàn gù rén yī jiù wú yàng dé shēng zhǎng
เพียงหวังว่าเพื่อนเก่าจะปลอดภัยและเติบโตอย่างดี
不再任世间 风雪落 草木结成霜
bù zài rèn shì jiān fēng xuě luò cǎo mù jié chéng shuāng
ไม่ปล่อยให้ลมหิมะในโลกตกและทำให้พืชเป็นน้ำค้างแข็ง
只愿灯火阑珊处 你我 同往
zhǐ yuàn dēng huǒ lán shān chù nǐ wǒ tóng wǎng
เพียงหวังว่า ณ ที่แสงไฟจางลง คุณและฉันจะเดินทางด้วยกัน
昨日的笔墨 轻描下因果
zuó rì de bǐ mò qīng miáo xià yīn guǒ
หมึกและปากกาของเมื่อวาน ร่างวาดกรรมและผลอย่างเบา
让半生所念轮转回此刻
ràng bàn shēng suǒ niàn lún zhuǎn huí cǐ kè
ให้ความคิดครึ่งชีวิตหมุนเวียนกลับมาสู่ขณะนี้
爱与愧交错 影非真如何
ài yǔ kuì jiāo cuò yǐng fēi zhēn rú hé
ความรักและความเสียดายพันกัน เงานั้นไม่ใช่เรื่องจริง จะเป็นอย่างไร
你的名姓我 仍记得
nǐ de míng xìng wǒ réng jì de
ฉันยังจำชื่อของคุณได้
不再怨明月未能予我光亮
bù zài yuàn míng yuè wèi néng yǔ wǒ guāng liàng
ไม่โทษพระจันทร์ที่ไม่สามารถส่งแสงสว่างให้ฉันอีกต่อไป
只盼故人依旧无恙得生长
zhǐ pàn gù rén yī jiù wú yàng dé shēng zhǎng
เพียงหวังว่าเพื่อนเก่าจะปลอดภัยและเติบโตอย่างดี
不再任世间 风雪落 草木结成霜
bù zài rèn shì jiān fēng xuě luò cǎo mù jié chéng shuāng
ไม่ปล่อยให้ลมหิมะในโลกตกและทำให้พืชเป็นน้ำค้างแข็ง
只愿灯火阑珊处 你我 同往
zhǐ yuàn dēng huǒ lán shān chù nǐ wǒ tóng wǎng
เพียงหวังว่า ณ ที่แสงไฟจางลง คุณและฉันจะเดินทางด้วยกัน
不再探寻旧梦付岁月深藏
bù zài tàn xún jiù mèng fù suì yuè shēn cáng
ไม่แสวงหาความฝันเก่า ที่ถูกฝังลึกโดยกาลเวลาอีกแล้ว
只念长夜共赴为心之所向
zhǐ niàn cháng yè gòng fù wéi xīn zhī suǒ xiàng
เพียงปรารถนาที่จะเผชิญกับคืนยาวไปด้วยกัน ตามเส้นทางหัวใจ
不再叹宿命 难预料 无常作寻常
bù zài tàn sù mìng nán yù liào wú cháng zuò xún cháng
ไม่คร่ำครวญถึงชะตากรรมที่คาดเดาไม่ได้ ให้ความไม่แน่นอนกลายเป็นเรื่องปกติ
只愿来路皆烟云 归途 同道
zhǐ yuàn lái lù jiē yān yún guī tú tóng dào
เพียงหวังว่าเส้นทางที่ผ่านมาจางหายเหมือนหมอกและเมฆ เส้นทางกลับบ้านเดินด้วยกัน
xiá guāng de jīn sè jiāng sī xù gōu lè
แสงสีทองของพระอาทิตย์ตก วาดรูปความคิดของฉัน
万物都静默怕惊扰此刻
wàn wù dōu jìng mò pà jīng rǎo cǐ kè
ทุกสิ่งเงียบสงบ กลัวจะรบกวนช่วงเวลานี้
泛浪的心泊 止不住求索
fàn làng de xīn bó zhǐ bù zhù qiú suǒ
หัวใจที่ล่องลอยตามคลื่น ไม่หยุดแสวงหา
问往事可曾 听闻过
wèn wǎng shì kě céng tīng wén guò
ถามว่าอดีตเคยได้ยินเรื่องนี้หรือไม่
昨日的笔墨 轻描下因果
zuó rì de bǐ mò qīng miáo xià yīn guǒ
หมึกและปากกาของเมื่อวาน ร่างวาดกรรมและผลอย่างเบา
让半生所念轮转回此刻
ràng bàn shēng suǒ niàn lún zhuǎn huí cǐ kè
ให้ความคิดครึ่งชีวิตหมุนเวียนกลับมาสู่ขณะนี้
爱与愧交错 影非真如何
ài yǔ kuì jiāo cuò yǐng fēi zhēn rú hé
ความรักและความเสียดายพันกัน เงานั้นไม่ใช่เรื่องจริง จะเป็นอย่างไร
你的名姓我 仍记得
nǐ de míng xìng wǒ réng jì de
ฉันยังจำชื่อของคุณได้
不再怨明月未能予我光亮
bù zài yuàn míng yuè wèi néng yǔ wǒ guāng liàng
ไม่โทษพระจันทร์ที่ไม่สามารถส่งแสงสว่างให้ฉันอีกต่อไป
只盼故人依旧无恙得生长
zhǐ pàn gù rén yī jiù wú yàng dé shēng zhǎng
เพียงหวังว่าเพื่อนเก่าจะปลอดภัยและเติบโตอย่างดี
不再任世间 风雪落 草木结成霜
bù zài rèn shì jiān fēng xuě luò cǎo mù jié chéng shuāng
ไม่ปล่อยให้ลมหิมะในโลกตกและทำให้พืชเป็นน้ำค้างแข็ง
只愿灯火阑珊处 你我 同往
zhǐ yuàn dēng huǒ lán shān chù nǐ wǒ tóng wǎng
เพียงหวังว่า ณ ที่แสงไฟจางลง คุณและฉันจะเดินทางด้วยกัน
昨日的笔墨 轻描下因果
zuó rì de bǐ mò qīng miáo xià yīn guǒ
หมึกและปากกาของเมื่อวาน ร่างวาดกรรมและผลอย่างเบา
让半生所念轮转回此刻
ràng bàn shēng suǒ niàn lún zhuǎn huí cǐ kè
ให้ความคิดครึ่งชีวิตหมุนเวียนกลับมาสู่ขณะนี้
爱与愧交错 影非真如何
ài yǔ kuì jiāo cuò yǐng fēi zhēn rú hé
ความรักและความเสียดายพันกัน เงานั้นไม่ใช่เรื่องจริง จะเป็นอย่างไร
你的名姓我 仍记得
nǐ de míng xìng wǒ réng jì de
ฉันยังจำชื่อของคุณได้
不再怨明月未能予我光亮
bù zài yuàn míng yuè wèi néng yǔ wǒ guāng liàng
ไม่โทษพระจันทร์ที่ไม่สามารถส่งแสงสว่างให้ฉันอีกต่อไป
只盼故人依旧无恙得生长
zhǐ pàn gù rén yī jiù wú yàng dé shēng zhǎng
เพียงหวังว่าเพื่อนเก่าจะปลอดภัยและเติบโตอย่างดี
不再任世间 风雪落 草木结成霜
bù zài rèn shì jiān fēng xuě luò cǎo mù jié chéng shuāng
ไม่ปล่อยให้ลมหิมะในโลกตกและทำให้พืชเป็นน้ำค้างแข็ง
只愿灯火阑珊处 你我 同往
zhǐ yuàn dēng huǒ lán shān chù nǐ wǒ tóng wǎng
เพียงหวังว่า ณ ที่แสงไฟจางลง คุณและฉันจะเดินทางด้วยกัน
不再探寻旧梦付岁月深藏
bù zài tàn xún jiù mèng fù suì yuè shēn cáng
ไม่แสวงหาความฝันเก่า ที่ถูกฝังลึกโดยกาลเวลาอีกแล้ว
只念长夜共赴为心之所向
zhǐ niàn cháng yè gòng fù wéi xīn zhī suǒ xiàng
เพียงปรารถนาที่จะเผชิญกับคืนยาวไปด้วยกัน ตามเส้นทางหัวใจ
不再叹宿命 难预料 无常作寻常
bù zài tàn sù mìng nán yù liào wú cháng zuò xún cháng
ไม่คร่ำครวญถึงชะตากรรมที่คาดเดาไม่ได้ ให้ความไม่แน่นอนกลายเป็นเรื่องปกติ
只愿来路皆烟云 归途 同道
zhǐ yuàn lái lù jiē yān yún guī tú tóng dào
เพียงหวังว่าเส้นทางที่ผ่านมาจางหายเหมือนหมอกและเมฆ เส้นทางกลับบ้านเดินด้วยกัน
霞光的金色 将思绪勾勒
xiá guāng de jīn sè jiāng sī xù gōu lè
Cahaya keemasan senja menggambar pikiranku
万物都静默怕惊扰此刻
wàn wù dōu jìng mò pà jīng rǎo cǐ kè
Segala sesuatu terdiam, takut mengganggu momen ini
泛浪的心泊 止不住求索
fàn làng de xīn bó zhǐ bù zhù qiú suǒ
Hati yang berlayar di atas ombak, tak berhenti mencari
问往事可曾 听闻过
wèn wǎng shì kě céng tīng wén guò
Bertanya apakah masa lalu pernah mendengarnya
昨日的笔墨 轻描下因果
zuó rì de bǐ mò qīng miáo xià yīn guǒ
Tinta dan pena kemarin, menggambar sebab-akibat dengan lembut
让半生所念轮转回此刻
ràng bàn shēng suǒ niàn lún zhuǎn huí cǐ kè
Biarkan kerinduan separuh hidup berputar kembali ke saat ini
爱与愧交错 影非真如何
ài yǔ kuì jiāo cuò yǐng fēi zhēn rú hé
Cinta dan rasa bersalah saling bertaut, bayangan itu bukan nyata, bagaimana
你的名姓我 仍记得
nǐ de míng xìng wǒ réng jì de
Aku masih mengingat namamu
不再怨明月未能予我光亮
bù zài yuàn míng yuè wèi néng yǔ wǒ guāng liàng
Tak lagi menyalahkan bulan karena tidak memberiku cahaya
只盼故人依旧无恙得生长
zhǐ pàn gù rén yī jiù wú yàng dé shēng zhǎng
Hanya berharap teman lama tetap aman dan tumbuh dengan baik
不再任世间 风雪落 草木结成霜
bù zài rèn shì jiān fēng xuě luò cǎo mù jié chéng shuāng
Tak lagi membiarkan angin salju dunia turun dan membekukan tumbuhan
只愿灯火阑珊处 你我 同往
zhǐ yuàn dēng huǒ lán shān chù nǐ wǒ tóng wǎng
Hanya berharap di tempat lampu meredup, kita berjalan bersama
昨日的笔墨 轻描下因果
zuó rì de bǐ mò qīng miáo xià yīn guǒ
Tinta dan pena kemarin, menggambar sebab-akibat dengan lembut
让半生所念轮转回此刻
ràng bàn shēng suǒ niàn lún zhuǎn huí cǐ kè
Biarkan kerinduan separuh hidup berputar kembali ke saat ini
爱与愧交错 影非真如何
ài yǔ kuì jiāo cuò yǐng fēi zhēn rú hé
Cinta dan rasa bersalah saling bertaut, bayangan itu bukan nyata, bagaimana
你的名姓我 仍记得
nǐ de míng xìng wǒ réng jì de
Aku masih mengingat namamu
不再怨明月未能予我光亮
bù zài yuàn míng yuè wèi néng yǔ wǒ guāng liàng
Tak lagi menyalahkan bulan karena tidak memberiku cahaya
只盼故人依旧无恙得生长
zhǐ pàn gù rén yī jiù wú yàng dé shēng zhǎng
Hanya berharap teman lama tetap aman dan tumbuh dengan baik
不再任世间 风雪落 草木结成霜
bù zài rèn shì jiān fēng xuě luò cǎo mù jié chéng shuāng
Tak lagi membiarkan angin salju dunia turun dan membekukan tumbuhan
只愿灯火阑珊处 你我 同往
zhǐ yuàn dēng huǒ lán shān chù nǐ wǒ tóng wǎng
Hanya berharap di tempat lampu meredup, kita berjalan bersama
不再探寻旧梦付岁月深藏
bù zài tàn xún jiù mèng fù suì yuè shēn cáng
Tak lagi mencari mimpi lama yang terkubur dalam waktu
只念长夜共赴为心之所向
zhǐ niàn cháng yè gòng fù wéi xīn zhī suǒ xiàng
Hanya ingin menghadapi malam panjang bersama menuju arah hati
不再叹宿命 难预料 无常作寻常
bù zài tàn sù mìng nán yù liào wú cháng zuò xún cháng
Tak lagi meratapi takdir yang sulit ditebak, jadikan ketidakpastian hal biasa
只愿来路皆烟云 归途 同道
zhǐ yuàn lái lù jiē yān yún guī tú tóng dào
Hanya berharap jalan yang telah dilalui seperti kabut awan, jalan pulang seiring langkah
xiá guāng de jīn sè jiāng sī xù gōu lè
Cahaya keemasan senja menggambar pikiranku
万物都静默怕惊扰此刻
wàn wù dōu jìng mò pà jīng rǎo cǐ kè
Segala sesuatu terdiam, takut mengganggu momen ini
泛浪的心泊 止不住求索
fàn làng de xīn bó zhǐ bù zhù qiú suǒ
Hati yang berlayar di atas ombak, tak berhenti mencari
问往事可曾 听闻过
wèn wǎng shì kě céng tīng wén guò
Bertanya apakah masa lalu pernah mendengarnya
昨日的笔墨 轻描下因果
zuó rì de bǐ mò qīng miáo xià yīn guǒ
Tinta dan pena kemarin, menggambar sebab-akibat dengan lembut
让半生所念轮转回此刻
ràng bàn shēng suǒ niàn lún zhuǎn huí cǐ kè
Biarkan kerinduan separuh hidup berputar kembali ke saat ini
爱与愧交错 影非真如何
ài yǔ kuì jiāo cuò yǐng fēi zhēn rú hé
Cinta dan rasa bersalah saling bertaut, bayangan itu bukan nyata, bagaimana
你的名姓我 仍记得
nǐ de míng xìng wǒ réng jì de
Aku masih mengingat namamu
不再怨明月未能予我光亮
bù zài yuàn míng yuè wèi néng yǔ wǒ guāng liàng
Tak lagi menyalahkan bulan karena tidak memberiku cahaya
只盼故人依旧无恙得生长
zhǐ pàn gù rén yī jiù wú yàng dé shēng zhǎng
Hanya berharap teman lama tetap aman dan tumbuh dengan baik
不再任世间 风雪落 草木结成霜
bù zài rèn shì jiān fēng xuě luò cǎo mù jié chéng shuāng
Tak lagi membiarkan angin salju dunia turun dan membekukan tumbuhan
只愿灯火阑珊处 你我 同往
zhǐ yuàn dēng huǒ lán shān chù nǐ wǒ tóng wǎng
Hanya berharap di tempat lampu meredup, kita berjalan bersama
昨日的笔墨 轻描下因果
zuó rì de bǐ mò qīng miáo xià yīn guǒ
Tinta dan pena kemarin, menggambar sebab-akibat dengan lembut
让半生所念轮转回此刻
ràng bàn shēng suǒ niàn lún zhuǎn huí cǐ kè
Biarkan kerinduan separuh hidup berputar kembali ke saat ini
爱与愧交错 影非真如何
ài yǔ kuì jiāo cuò yǐng fēi zhēn rú hé
Cinta dan rasa bersalah saling bertaut, bayangan itu bukan nyata, bagaimana
你的名姓我 仍记得
nǐ de míng xìng wǒ réng jì de
Aku masih mengingat namamu
不再怨明月未能予我光亮
bù zài yuàn míng yuè wèi néng yǔ wǒ guāng liàng
Tak lagi menyalahkan bulan karena tidak memberiku cahaya
只盼故人依旧无恙得生长
zhǐ pàn gù rén yī jiù wú yàng dé shēng zhǎng
Hanya berharap teman lama tetap aman dan tumbuh dengan baik
不再任世间 风雪落 草木结成霜
bù zài rèn shì jiān fēng xuě luò cǎo mù jié chéng shuāng
Tak lagi membiarkan angin salju dunia turun dan membekukan tumbuhan
只愿灯火阑珊处 你我 同往
zhǐ yuàn dēng huǒ lán shān chù nǐ wǒ tóng wǎng
Hanya berharap di tempat lampu meredup, kita berjalan bersama
不再探寻旧梦付岁月深藏
bù zài tàn xún jiù mèng fù suì yuè shēn cáng
Tak lagi mencari mimpi lama yang terkubur dalam waktu
只念长夜共赴为心之所向
zhǐ niàn cháng yè gòng fù wéi xīn zhī suǒ xiàng
Hanya ingin menghadapi malam panjang bersama menuju arah hati
不再叹宿命 难预料 无常作寻常
bù zài tàn sù mìng nán yù liào wú cháng zuò xún cháng
Tak lagi meratapi takdir yang sulit ditebak, jadikan ketidakpastian hal biasa
只愿来路皆烟云 归途 同道
zhǐ yuàn lái lù jiē yān yún guī tú tóng dào
Hanya berharap jalan yang telah dilalui seperti kabut awan, jalan pulang seiring langkah
霞光的金色 将思绪勾勒
xiá guāng de jīn sè jiāng sī xù gōu lè
Ánh vàng hoàng hôn vẽ nên nỗi suy tư
万物都静默怕惊扰此刻
wàn wù dōu jìng mò pà jīng rǎo cǐ kè
Vạn vật đều im lặng, sợ làm phiền khoảnh khắc này
泛浪的心泊 止不住求索
fàn làng de xīn bó zhǐ bù zhù qiú suǒ
Trái tim như thuyền giữa sóng, chẳng thể ngừng tìm kiếm
问往事可曾 听闻过
wèn wǎng shì kě céng tīng wén guò
Hỏi chuyện xưa, liệu đã từng nghe qua
昨日的笔墨 轻描下因果
zuó rì de bǐ mò qīng miáo xià yīn guǒ
Bút mực ngày xưa đã nhẹ vẽ nên nhân quả
让半生所念轮转回此刻
ràng bàn shēng suǒ niàn lún zhuǎn huí cǐ kè
Để nỗi suy tư nửa đời xoay chuyển về khoảnh khắc này
爱与愧交错 影非真如何
ài yǔ kuì jiāo cuò yǐng fēi zhēn rú hé
Yêu và lỗi lầm đan xen, bóng chẳng thật thì làm sao
你的名姓我 仍记得
nǐ de míng xìng wǒ réng jì de
Tên tuổi của em, tôi vẫn nhớ
不再怨明月未能予我光亮
bù zài yuàn míng yuè wèi néng yǔ wǒ guāng liàng
Không còn trách trăng sáng chưa thể cho tôi ánh sáng
只盼故人依旧无恙得生长
zhǐ pàn gù rén yī jiù wú yàng dé shēng zhǎng
Chỉ mong người cũ vẫn bình an, được trưởng thành
不再任世间 风雪落 草木结成霜
bù zài rèn shì jiān fēng xuě luò cǎo mù jié chéng shuāng
Không còn để thế gian giông tuyết rơi, cỏ cây kết thành sương
只愿灯火阑珊处 你我 同往
zhǐ yuàn dēng huǒ lán shān chù nǐ wǒ tóng wǎng
Chỉ mong nơi đèn hoa tàn, em và tôi cùng bước
昨日的笔墨 轻描下因果
zuó rì de bǐ mò qīng miáo xià yīn guǒ
Bút mực ngày xưa đã nhẹ vẽ nên nhân quả
让半生所念轮转回此刻
ràng bàn shēng suǒ niàn lún zhuǎn huí cǐ kè
Để nỗi suy tư nửa đời xoay chuyển về khoảnh khắc này
爱与愧交错 影非真如何
ài yǔ kuì jiāo cuò yǐng fēi zhēn rú hé
Yêu và lỗi lầm đan xen, bóng chẳng thật thì làm sao
你的名姓我 仍记得
nǐ de míng xìng wǒ réng jì de
Tên tuổi của em, tôi vẫn nhớ
不再怨明月未能予我光亮
bù zài yuàn míng yuè wèi néng yǔ wǒ guāng liàng
Không còn trách trăng sáng chưa thể cho tôi ánh sáng
只盼故人依旧无恙得生长
zhǐ pàn gù rén yī jiù wú yàng dé shēng zhǎng
Chỉ mong người cũ vẫn bình an, được trưởng thành
不再任世间 风雪落 草木结成霜
bù zài rèn shì jiān fēng xuě luò cǎo mù jié chéng shuāng
Không còn để thế gian giông tuyết rơi, cỏ cây kết thành sương
只愿灯火阑珊处 你我 同往
zhǐ yuàn dēng huǒ lán shān chù nǐ wǒ tóng wǎng
Chỉ mong nơi đèn hoa tàn, em và tôi cùng bước
不再探寻旧梦付岁月深藏
bù zài tàn xún jiù mèng fù suì yuè shēn cáng
Không còn tìm kiếm cơn mơ xưa đã giấu sâu theo tháng năm
只念长夜共赴为心之所向
zhǐ niàn cháng yè gòng fù wéi xīn zhī suǒ xiàng
Chỉ mong cùng nhau vượt đêm dài, vì điều lòng hướng tới
不再叹宿命 难预料 无常作寻常
bù zài tàn sù mìng nán yù liào wú cháng zuò xún cháng
Không còn than số phận khó đoán, vô thường thành chuyện thường
只愿来路皆烟云 归途 同道
zhǐ yuàn lái lù jiē yān yún guī tú tóng dào
Chỉ mong đường đi đều như mây khói, đường về cùng một lối
xiá guāng de jīn sè jiāng sī xù gōu lè
Ánh vàng hoàng hôn vẽ nên nỗi suy tư
万物都静默怕惊扰此刻
wàn wù dōu jìng mò pà jīng rǎo cǐ kè
Vạn vật đều im lặng, sợ làm phiền khoảnh khắc này
泛浪的心泊 止不住求索
fàn làng de xīn bó zhǐ bù zhù qiú suǒ
Trái tim như thuyền giữa sóng, chẳng thể ngừng tìm kiếm
问往事可曾 听闻过
wèn wǎng shì kě céng tīng wén guò
Hỏi chuyện xưa, liệu đã từng nghe qua
昨日的笔墨 轻描下因果
zuó rì de bǐ mò qīng miáo xià yīn guǒ
Bút mực ngày xưa đã nhẹ vẽ nên nhân quả
让半生所念轮转回此刻
ràng bàn shēng suǒ niàn lún zhuǎn huí cǐ kè
Để nỗi suy tư nửa đời xoay chuyển về khoảnh khắc này
爱与愧交错 影非真如何
ài yǔ kuì jiāo cuò yǐng fēi zhēn rú hé
Yêu và lỗi lầm đan xen, bóng chẳng thật thì làm sao
你的名姓我 仍记得
nǐ de míng xìng wǒ réng jì de
Tên tuổi của em, tôi vẫn nhớ
不再怨明月未能予我光亮
bù zài yuàn míng yuè wèi néng yǔ wǒ guāng liàng
Không còn trách trăng sáng chưa thể cho tôi ánh sáng
只盼故人依旧无恙得生长
zhǐ pàn gù rén yī jiù wú yàng dé shēng zhǎng
Chỉ mong người cũ vẫn bình an, được trưởng thành
不再任世间 风雪落 草木结成霜
bù zài rèn shì jiān fēng xuě luò cǎo mù jié chéng shuāng
Không còn để thế gian giông tuyết rơi, cỏ cây kết thành sương
只愿灯火阑珊处 你我 同往
zhǐ yuàn dēng huǒ lán shān chù nǐ wǒ tóng wǎng
Chỉ mong nơi đèn hoa tàn, em và tôi cùng bước
昨日的笔墨 轻描下因果
zuó rì de bǐ mò qīng miáo xià yīn guǒ
Bút mực ngày xưa đã nhẹ vẽ nên nhân quả
让半生所念轮转回此刻
ràng bàn shēng suǒ niàn lún zhuǎn huí cǐ kè
Để nỗi suy tư nửa đời xoay chuyển về khoảnh khắc này
爱与愧交错 影非真如何
ài yǔ kuì jiāo cuò yǐng fēi zhēn rú hé
Yêu và lỗi lầm đan xen, bóng chẳng thật thì làm sao
你的名姓我 仍记得
nǐ de míng xìng wǒ réng jì de
Tên tuổi của em, tôi vẫn nhớ
不再怨明月未能予我光亮
bù zài yuàn míng yuè wèi néng yǔ wǒ guāng liàng
Không còn trách trăng sáng chưa thể cho tôi ánh sáng
只盼故人依旧无恙得生长
zhǐ pàn gù rén yī jiù wú yàng dé shēng zhǎng
Chỉ mong người cũ vẫn bình an, được trưởng thành
不再任世间 风雪落 草木结成霜
bù zài rèn shì jiān fēng xuě luò cǎo mù jié chéng shuāng
Không còn để thế gian giông tuyết rơi, cỏ cây kết thành sương
只愿灯火阑珊处 你我 同往
zhǐ yuàn dēng huǒ lán shān chù nǐ wǒ tóng wǎng
Chỉ mong nơi đèn hoa tàn, em và tôi cùng bước
不再探寻旧梦付岁月深藏
bù zài tàn xún jiù mèng fù suì yuè shēn cáng
Không còn tìm kiếm cơn mơ xưa đã giấu sâu theo tháng năm
只念长夜共赴为心之所向
zhǐ niàn cháng yè gòng fù wéi xīn zhī suǒ xiàng
Chỉ mong cùng nhau vượt đêm dài, vì điều lòng hướng tới
不再叹宿命 难预料 无常作寻常
bù zài tàn sù mìng nán yù liào wú cháng zuò xún cháng
Không còn than số phận khó đoán, vô thường thành chuyện thường
只愿来路皆烟云 归途 同道
zhǐ yuàn lái lù jiē yān yún guī tú tóng dào
Chỉ mong đường đi đều như mây khói, đường về cùng một lối

Comments
Post a Comment