
Drama Name : 花开锦绣 (The Road to Splendor)
Song Name : 无归 (No Return)
Singer Name : 李佳薇 (Jess Lee)
Lyrics 歌词
残香消散枝头
cán xiāng xiāo sàn zhī tóu
The fading fragrance disappears from the branches
孤雁不识深秋
gū yàn bù shí shēn qiū
A lonely wild goose does not know the depth of autumn
若天意 不可求
ruò tiān yì bù kě qiú
If fate cannot be changed
人间 太荒谬
rén jiān tài huāng miù
Then this world is too absurd
残烛燃尽所有
cán zhú rán jìn suǒ yǒu
The last candle burns away everything
寒夜不问去留
hán yè bù wèn qù liú
The cold night never asks who stays or leaves
困在大雨里的人
kùn zài dà yǔ lǐ de rén
The one trapped in the heavy rain
最先 被冷风吹透
zuì xiān bèi lěng fēng chuī tòu
Is the first to be pierced by the cold wind
命运落笔 不曾问 我是谁
mìng yùn luò bǐ bù céng wèn wǒ shì shuí
When fate wrote my story it never asked who I was
倾尽余生 难换一个对
qīng jìn yú shēng nán huàn yī gè duì
Even a lifetime is not enough to earn one right answer
皆是 祭台的灰
jiē shì jì tái de huī
We all become ashes upon the altar
在赎罪
zài shú zuì
Paying for our sins
唔 碎作尘微
wū suì zuò chén wēi
Oh scattered into tiny dust
啊 风起时 消散无归
a fēng qǐ shí xiāo sàn wú guī
Ah when the wind rises I vanish with no return
唔 落花摇坠 梦归谁
wū luò huā yáo zhuì mèng guī shuí
Oh falling flowers drift down whose dream do they return to
长夜 无边 何需 垂泪
cháng yè wú biān hé xū chuí lèi
The endless night has no end so why shed tears
野草淹没荒丘
yě cǎo yān mò huāng qiū
Wild grass covers the barren hills
苦海难渡轻舟
kǔ hǎi nán dù qīng zhōu
The bitter sea is too wide for a small boat to cross
若天意 自难留
ruò tiān yì zì nán liú
If fate is meant to slip away
浮生 皆是咒
fú shēng jiē shì zhòu
Then this fleeting life is only a curse
残月照尽枯朽
cán yuè zhào jǐn kū xiǔ
The fading moon shines on all that has withered
霜庭空对旧楼
shuāng tíng kōng duì jiù lóu
The frosted courtyard faces the old tower alone
跌落尘埃里的人
diē luò chén āi lǐ de rén
The one who falls into the dust
最先 被遮住双眸
zuì xiān bèi zhē zhù shuāng móu
Is the first to lose sight of the world
命运落笔 不曾问 我是谁
mìng yùn luò bǐ bù céng wèn wǒ shì shuí
When fate wrote my story it never asked who I was
燃尽余生 难换一寸辉
rán jìn yú shēng nán huàn yī cùn huī
Even burning away my whole life cannot buy a single ray of light
皆是 人心魑魅
jiē shì rén xīn chī mèi
All of it comes from the darkness within human hearts
在作祟
zài zuò suì
Bringing endless trouble
唔 碎作尘微
wū suì zuò chén wēi
Oh scattered into tiny dust
啊 风起时 消散无归
a fēng qǐ shí xiāo sàn wú guī
Ah when the wind rises I vanish with no return
唔 落花摇坠 梦归谁
wū luò huā yáo zhuì mèng guī shuí
Oh falling flowers drift down whose dream do they return to
长夜 无边 何需 垂泪
cháng yè wú biān hé xū chuí lèi
The endless night has no end so why shed tears
唔 云散雾飞
wū yún sàn wù fēi
Oh the clouds part and the mist fades away
啊 风停时 终觉不悔
a fēng tíng shí zhōng jué bù huǐ
Ah when the wind grows still I finally feel no regret
唔 是是非非 以无畏
wū shì shì fēi fēi yǐ wú wèi
Oh right and wrong are faced without fear
长路 漫漫 终有 清晖
cháng lù màn màn zhōng yǒu qīng huī
The long road stretches on and at last clear light will appear
残香消散枝头
cán xiāng xiāo sàn zhī tóu
残りの香り、枝先に散り消える
孤雁不识深秋
gū yàn bù shí shēn qiū
独りの雁、晩秋の深さを知らず
若天意 不可求
ruò tiān yì bù kě qiú
天の定めは求めても届かぬなら
人间 太荒谬
rén jiān tài huāng miù
この世はあまりに不条理だ
残烛燃尽所有
cán zhú rán jìn suǒ yǒu
残る蝋燭、すべてを燃やし尽くす
寒夜不问去留
hán yè bù wèn qù liú
冷たい夜は、去る者残る者を問わない
困在大雨里的人
kùn zài dà yǔ lǐ de rén
激しい雨に閉じ込められた人
最先 被冷风吹透
zuì xiān bèi lěng fēng chuī tòu
一番先に冷たい風に身を突き通される
命运落笔 不曾问 我是谁
mìng yùn luò bǐ bù céng wèn wǒ shì shuí
運命が筆を下ろす時、私が誰かなど聞かぬ
倾尽余生 难换一个对
qīng jìn yú shēng nán huàn yī gè duì
残りの人生を捧げても、正解は得られぬ
皆是 祭台的灰
jiē shì jì tái de huī
我々は皆祭壇の灰となる
在赎罪
zài shú zuì
罪を償い続けている
唔 碎作尘微
wū suì zuò chén wēi
ああ、細やかな塵に砕け散る
啊 风起时 消散无归
a fēng qǐ shí xiāo sàn wú guī
ああ、風が吹き起こる時、消えて二度と戻らぬ
唔 落花摇坠 梦归谁
wū luò huā yáo zhuì mèng guī shuí
ああ、舞い落ちる花、夢は誰の元へ帰る
长夜 无边 何需 垂泪
cháng yè wú biān hé xū chuí lèi
果てなき長夜、涙を流す必要などない
野草淹没荒丘
yě cǎo yān mò huāng qiū
雑草が荒れた丘を覆い尽くす
苦海难渡轻舟
kǔ hǎi nán dù qīng zhōu
苦しみの海は、小舟で渡るには広すぎる
若天意 自难留
ruò tiān yì zì nán liú
天の定めが去らせようとするなら、留められぬ
浮生 皆是咒
fú shēng jiē shì zhòu
儚い人生は、すべて呪いに等しい
残月照尽枯朽
cán yuè zhào jǐn kū xiǔ
欠けた月が、枯れ朽ちたすべてを照らす
霜庭空对旧楼
shuāng tíng kōng duì jiù lóu
霜の降った中庭、古い楼閣をひとり眺める
跌落尘埃里的人
diē luò chén āi lǐ de rén
塵埃の中に落ちてしまった人
最先 被遮住双眸
zuì xiān bèi zhē zhù shuāng móu
一番先に両目を覆い隠される
命运落笔 不曾问 我是谁
mìng yùn luò bǐ bù céng wèn wǒ shì shuí
運命が筆を下ろす時、私が誰かなど聞かぬ
燃尽余生 难换一寸辉
rán jìn yú shēng nán huàn yī cùn huī
残りの人生を燃やしても、一筋の光も得られぬ
皆是 人心魑魅
jiē shì rén xīn chī mèi
すべて人の心に潜む魔物が生み出す
在作祟
zài zuò suì
災いを引き起こし続ける
唔 碎作尘微
wū suì zuò chén wēi
ああ、細やかな塵に砕け散る
啊 风起时 消散无归
a fēng qǐ shí xiāo sàn wú guī
ああ、風が吹き起こる時、消えて二度と戻らぬ
唔 落花摇坠 梦归谁
wū luò huā yáo zhuì mèng guī shuí
ああ、舞い落ちる花、夢は誰の元へ帰る
长夜 无边 何需 垂泪
cháng yè wú biān hé xū chuí lèi
果てなき長夜、涙を流す必要などない
唔 云散雾飞
wū yún sàn wù fēi
ああ、雲は晴れ、霧は飛び散る
啊 风停时 终觉不悔
a fēng tíng shí zhōng jué bù huǐ
ああ、風が静まる時、やっと後悔などないと悟る
唔 是是非非 以无畏
wū shì shì fēi fēi yǐ wú wèi
ああ、善悪のすべてを恐れず受け入れる
长路 漫漫 终有 清晖
cháng lù màn màn zhōng yǒu qīng huī
長き道の果てに、やがて澄んだ光が訪れる
残香消散枝头
cán xiāng xiāo sàn zhī tóu
남은 향기 가지 끝에 흩어져 사라지네
孤雁不识深秋
gū yàn bù shí shēn qiū
외로운 기러기 늦가을 깊이를 모르네
若天意 不可求
ruò tiān yì bù kě qiú
하늘의 뜻은 구해봐야 얻을 수 없다면
人间 太荒谬
rén jiān tài huāng miù
이 세상은 너무 황당하네
残烛燃尽所有
cán zhú rán jìn suǒ yǒu
남은 촛불 모든 걸 태워 없애네
寒夜不问去留
hán yè bù wèn qù liú
차가운 밤은 가고 머무는 이 묻지 않네
困在大雨里的人
kùn zài dà yǔ lǐ de rén
큰 비 속에 갇힌 사람
最先 被冷风吹透
zuì xiān bèi lěng fēng chuī tòu
가장 먼저 차가운 바람에 온몸이 스치네
命运落笔 不曾问 我是谁
mìng yùn luò bǐ bù céng wèn wǒ shì shuí
운명이 붓을 들 때 내가 누군지 묻지 않았네
倾尽余生 难换一个对
qīng jìn yú shēng nán huàn yī gè duì
남은 삶 다 바쳐도 정답 하나 얻기 힘드네
皆是 祭台的灰
jiē shì jì tái de huī
우린 모두 제단의 재가 되네
在赎罪
zài shú zuì
죄를 속죄하고 있네
唔 碎作尘微
wū suì zuò chén wēi
오 작은 티끌로 부서지네
啊 风起时 消散无归
a fēng qǐ shí xiāo sàn wú guī
아 바람 불어올 때 흩어져 다시 돌아올 수 없네
唔 落花摇坠 梦归谁
wū luò huā yáo zhuì mèng guī shuí
오 떨어지는 꽃 꿈은 누구에게 돌아갈까
长夜 无边 何需 垂泪
cháng yè wú biān hé xū chuí lèi
끝없는 긴 밤 눈물 흘릴 필요 없네
野草淹没荒丘
yě cǎo yān mò huāng qiū
잡초가 황량한 언덕을 덮고 있네
苦海难渡轻舟
kǔ hǎi nán dù qīng zhōu
고해는 작은 배로 건너기 힘드네
若天意 自难留
ruò tiān yì zì nán liú
하늘의 뜻이 떠나라 한다면 붙잡지 못하네
浮生 皆是咒
fú shēng jiē shì zhòu
덧없는 삶은 모두 저주일 뿐이네
残月照尽枯朽
cán yuè zhào jǐn kū xiǔ
기울어진 달 시들고 썩은 모든 걸 비추네
霜庭空对旧楼
shuāng tíng kōng duì jiù lóu
서리 내린 정원 옛 누각 홀로 바라보네
跌落尘埃里的人
diē luò chén āi lǐ de rén
티끌 속으로 떨어진 사람
最先 被遮住双眸
zuì xiān bèi zhē zhù shuāng móu
가장 먼저 두 눈이 가려지네
命运落笔 不曾问 我是谁
mìng yùn luò bǐ bù céng wèn wǒ shì shuí
운명이 붓을 들 때 내가 누군지 묻지 않았네
燃尽余生 难换一寸辉
rán jìn yú shēng nán huàn yī cùn huī
남은 삶 다 태워도 한줄기 빛 얻기 힘드네
皆是 人心魑魅
jiē shì rén xīn chī mèi
모든 건 사람 마음속 악귀가 만들어내네
在作祟
zài zuò suì
재앙을 일으키고 있네
唔 碎作尘微
wū suì zuò chén wēi
오 작은 티끌로 부서지네
啊 风起时 消散无归
a fēng qǐ shí xiāo sàn wú guī
아 바람 불어올 때 흩어져 다시 돌아올 수 없네
唔 落花摇坠 梦归谁
wū luò huā yáo zhuì mèng guī shuí
오 떨어지는 꽃 꿈은 누구에게 돌아갈까
长夜 无边 何需 垂泪
cháng yè wú biān hé xū chuí lèi
끝없는 긴 밤 눈물 흘릴 필요 없네
唔 云散雾飞
wū yún sàn wù fēi
오 구름 걷히고 안개 흩날리네
啊 风停时 终觉不悔
a fēng tíng shí zhōng jué bù huǐ
아 바람 그칠 때 마침 후회 없음을 깨닫네
唔 是是非非 以无畏
wū shì shì fēi fēi yǐ wú wèi
오 옳고 그름 두려움 없이 마주하네
长路 漫漫 终有 清晖
cháng lù màn màn zhōng yǒu qīng huī
긴 길 끝에 맑은 빛이 찾아올 것이라네
残香消散枝头
cán xiāng xiāo sàn zhī tóu
กลิ่นซากจางหายไปบนปลายกิ่งไม้
孤雁不识深秋
gū yàn bù shí shēn qiū
นกหงส์เดี่ยวไม่รู้จักฤดูใบไม้ร่วงที่ลึกซึ้ง
若天意 不可求
ruò tiān yì bù kě qiú
ถ้าพระประสงค์แห่งฟ้าไม่อาจแสวงหาได้
人间 太荒谬
rén jiān tài huāng miù
โลกมนุษย์นี้โหยหินไร้สาระมาก
残烛燃尽所有
cán zhú rán jìn suǒ yǒu
เทียนซากเผาไหม้ทุกสิ่งจนหมดสิ้น
寒夜不问去留
hán yè bù wèn qù liú
คืนหนาวไม่เคยถามว่าใครจะไปหรืออยู่
困在大雨里的人
kùn zài dà yǔ lǐ de rén
ผู้ที่ติดอยู่ท่ามกลางสายฝนหนัก
最先 被冷风吹透
zuì xiān bèi lěng fēng chuī tòu
จะเป็นคนแรกที่ลมหนาวซัดทะลุร่างกาย
命运落笔 不曾问 我是谁
mìng yùn luò bǐ bù céng wèn wǒ shì shuí
ชะตากรรมจดเรื่องราวโดยไม่เคยถามว่าข้าพเจ้าคือใคร
倾尽余生 难换一个对
qīng jìn yú shēng nán huàn yī gè duì
ใช้ชีวิตที่เหลือทั้งหมดก็ยากแลกคำตอบที่ถูกต้อง
皆是 祭台的灰
jiē shì jì tái de huī
เราทุกคนกลายเป็นเถ้าบนแท่นบูชา
在赎罪
zài shú zuì
กำลังชำระหนี้บาปของตน
唔 碎作尘微
wū suì zuò chén wēi
โอ้ กระจายเป็นฝุ่นละอองเล็กๆ
啊 风起时 消散无归
a fēng qǐ shí xiāo sàn wú guī
อา เมื่อลมพัดขึ้นก็สลายไปไม่มีวันกลับ
唔 落花摇坠 梦归谁
wū luò huā yáo zhuì mèng guī shuí
โอ้ ดอกไม้ร่วงปลิว ความฝันจะกลับหาผู้ใด
长夜 无边 何需 垂泪
cháng yè wú biān hé xū chuí lèi
คืนยาวไร้ขอบเขต ทำไมต้องร้องไหลหลั่งน้ำตา
野草淹没荒丘
yě cǎo yān mò huāng qiū
หญ้าป่าแผ่ปกคลุมเนินดินรกร้าง
苦海难渡轻舟
kǔ hǎi nán dù qīng zhōu
ทะเลแห่งความทุกข์กว้างใหญ่ เรือเล็กข้ามยาก
若天意 自难留
ruò tiān yì zì nán liú
ถ้าพระประสงค์แห่งฟ้าประสงค์ให้จากลา ก็ยึดไว้ไม่ได้
浮生 皆是咒
fú shēng jiē shì zhòu
ชีวิตที่ร่อนเร่ล้วนเป็นคำสาป
残月照尽枯朽
cán yuè zhào jǐn kū xiǔ
พระจันทร์เศร้าส่องสว่างทุกสิ่งที่เหี่ยวเฉาเน่าเปื่อย
霜庭空对旧楼
shuāng tíng kōng duì jiù lóu
ลานที่มีน้ำค้างแข็งเผชิญหอเก่าโดดเดี่ยว
跌落尘埃里的人
diē luò chén āi lǐ de rén
ผู้ที่ล้มลงท่ามกลางฝุ่นละออง
最先 被遮住双眸
zuì xiān bèi zhē zhù shuāng móu
จะเป็นคนแรกที่สายตาถูกบดบัง
命运落笔 不曾问 我是谁
mìng yùn luò bǐ bù céng wèn wǒ shì shuí
ชะตากรรมจดเรื่องราวโดยไม่เคยถามว่าข้าพเจ้าคือใคร
燃尽余生 难换一寸辉
rán jìn yú shēng nán huàn yī cùn huī
เผาไหม้ชีวิตที่เหลือทั้งหมดก็ยากแลกแสงสว่างแม้แต่นิดเดียว
皆是 人心魑魅
jiē shì rén xīn chī mèi
ทั้งหมดเกิดจากวิญญาณอัปปริศนาในใจมนุษย์
在作祟
zài zuò suì
ก่อให้เกิดความทุกข์ยากไม่รู้จบ
唔 碎作尘微
wū suì zuò chén wēi
โอ้ กระจายเป็นฝุ่นละอองเล็กๆ
啊 风起时 消散无归
a fēng qǐ shí xiāo sàn wú guī
อา เมื่อลมพัดขึ้นก็สลายไปไม่มีวันกลับ
唔 落花摇坠 梦归谁
wū luò huā yáo zhuì mèng guī shuí
โอ้ ดอกไม้ร่วงปลิว ความฝันจะกลับหาผู้ใด
长夜 无边 何需 垂泪
cháng yè wú biān hé xū chuí lèi
คืนยาวไร้ขอบเขต ทำไมต้องร้องไหลหลั่งน้ำตา
唔 云散雾飞
wū yún sàn wù fēi
โอ้ เมฆกระจายหมอกปลิวไป
啊 风停时 终觉不悔
a fēng tíng shí zhōng jué bù huǐ
อา เมื่อลมสงบลง ในที่สุดก็รู้สึกไม่มีคำเสียดาย
唔 是是非非 以无畏
wū shì shì fēi fēi yǐ wú wèi
โอ้ เรื่องถูกผิดทั้งหมดเผชิญโดยไม่มีความกลัว
长路 漫漫 终有 清晖
cháng lù màn màn zhōng yǒu qīng huī
เส้นทางยาวไกล ในที่สุดก็จะมีแสงสว่างใสสว่าง
残香消散枝头
cán xiāng xiāo sàn zhī tóu
Aroma sisa memudar di ujung dahan
孤雁不识深秋
gū yàn bù shí shēn qiū
Angsa liar yang sepi tidak tahu kedalaman musim gugur
若天意 不可求
ruò tiān yì bù kě qiú
Jika takdir langit tidak bisa dipinta
人间 太荒谬
rén jiān tài huāng miù
Maka dunia manusia ini terlalu absurd
残烛燃尽所有
cán zhú rán jìn suǒ yǒu
Lilin sisa membakar segala hal hingga habis
寒夜不问去留
hán yè bù wèn qù liú
Malam dingin tidak pernah bertanya siapa yang pergi atau tinggal
困在大雨里的人
kùn zài dà yǔ lǐ de rén
Orang yang terjebak di tengah hujan deras
最先 被冷风吹透
zuì xiān bèi lěng fēng chuī tòu
Adalah orang pertama yang tertembus angin dingin
命运落笔 不曾问 我是谁
mìng yùn luò bǐ bù céng wèn wǒ shì shuí
Saat takdir menulis ceritaku, ia tidak pernah bertanya siapa diriku
倾尽余生 难换一个对
qīng jìn yú shēng nán huàn yī gè duì
Meski menghabiskan sisa hidup, sulit tukar satu jawaban yang benar
皆是 祭台的灰
jiē shì jì tái de huī
Kita semua menjadi abu di atas altar pengorbanan
在赎罪
zài shú zuì
Sedang menebus dosa masing-masing
唔 碎作尘微
wū suì zuò chén wēi
Oh hancur menjadi debu halus yang kecil
啊 风起时 消散无归
a fēng qǐ shí xiāo sàn wú guī
Ah saat angin bertiup, aku menghilang tanpa bisa kembali
唔 落花摇坠 梦归谁
wū luò huā yáo zhuì mèng guī shuí
Oh bunga gugur melayang, mimpi ini kembali kepada siapa
长夜 无边 何需 垂泪
cháng yè wú biān hé xū chuí lèi
Malam panjang tanpa batas, mengapa harus meneteskan air mata
野草淹没荒丘
yě cǎo yān mò huāng qiū
Rumput liar menutupi bukit yang tandus
苦海难渡轻舟
kǔ hǎi nán dù qīng zhōu
Laut penderitaan terlalu luas untuk dilintasi perahu kecil
若天意 自难留
ruò tiān yì zì nán liú
Jika takdir langit hendak pergi, tidak bisa kita tahan
浮生 皆是咒
fú shēng jiē shì zhòu
Hidup yang fana semuanya adalah kutukan
残月照尽枯朽
cán yuè zhào jǐn kū xiǔ
Bulan pudar menyinari segala sesuatu yang layu dan rusak
霜庭空对旧楼
shuāng tíng kōng duì jiù lóu
Halaman berembun menghadap menara tua sendirian
跌落尘埃里的人
diē luò chén āi lǐ de rén
Orang yang jatuh ke dalam debu tanah
最先 被遮住双眸
zuì xiān bèi zhē zhù shuāng móu
Adalah orang pertama yang pandangannya tertutup rapat
命运落笔 不曾问 我是谁
mìng yùn luò bǐ bù céng wèn wǒ shì shuí
Saat takdir menulis ceritaku, ia tidak pernah bertanya siapa diriku
燃尽余生 难换一寸辉
rán jìn yú shēng nán huàn yī cùn huī
Meski membakar sisa hidup, sulit tukar seberkas cahaya sekecil apapun
皆是 人心魑魅
jiē shì rén xīn chī mèi
Semua berasal dari roh jahat yang bersembunyi di hati manusia
在作祟
zài zuò suì
Menciptakan kesulitan tanpa henti
唔 碎作尘微
wū suì zuò chén wēi
Oh hancur menjadi debu halus yang kecil
啊 风起时 消散无归
a fēng qǐ shí xiāo sàn wú guī
Ah saat angin bertiup, aku menghilang tanpa bisa kembali
唔 落花摇坠 梦归谁
wū luò huā yáo zhuì mèng guī shuí
Oh bunga gugur melayang, mimpi ini kembali kepada siapa
长夜 无边 何需 垂泪
cháng yè wú biān hé xū chuí lèi
Malam panjang tanpa batas, mengapa harus meneteskan air mata
唔 云散雾飞
wū yún sàn wù fēi
Oh awan terbelah dan kabut menghilang terbawa angin
啊 风停时 终觉不悔
a fēng tíng shí zhōng jué bù huǐ
Ah saat angin reda, akhirnya aku merasa tidak ada penyesalan
唔 是是非非 以无畏
wū shì shì fēi fēi yǐ wú wèi
Oh benar dan salah kuhadapi tanpa rasa takut
长路 漫漫 终有 清晖
cháng lù màn màn zhōng yǒu qīng huī
Jalan panjang membentang luas, pada akhirnya akan ada cahaya jernih
残香消散枝头
cán xiāng xiāo sàn zhī tóu
Hương tàn tan biến trên cành cây
孤雁不识深秋
gū yàn bù shí shēn qiū
Nhạn đơn không biết chiều thu sâu
若天意 不可求
ruò tiān yì bù kě qiú
Nếu định trời không thể cầu mong
人间 太荒谬
rén jiān tài huāng miù
Thế gian thật vô lý quá
残烛燃尽所有
cán zhú rán jìn suǒ yǒu
Nến tàn thiêu rụi mọi thứ
寒夜不问去留
hán yè bù wèn qù liú
Đêm lạnh không hỏi ai đi ai ở
困在大雨里的人
kùn zài dà yǔ lǐ de rén
Người bị kẹt trong mưa to
最先 被冷风吹透
zuì xiān bèi lěng fēng chuī tòu
Là người đầu tiên bị gió lạnh thấu xương
命运落笔 不曾问 我是谁
mìng yùn luò bǐ bù céng wèn wǒ shì shuí
Số phận đặt bút mà chẳng hỏi tôi là ai
倾尽余生 难换一个对
qīng jìn yú shēng nán huàn yī gè duì
Dốc hết nửa đời cũng khó đổi một điều đúng
皆是 祭台的灰
jiē shì jì tái de huī
Tất cả đều là tro trên bàn tế
在赎罪
zài shú zuì
Đang chuộc tội
唔 碎作尘微
wū suì zuò chén wēi
Ừ, tan vỡ thành hạt bụi nhỏ
啊 风起时 消散无归
a fēng qǐ shí xiāo sàn wú guī
A, khi gió nổi tan biến không lối về
唔 落花摇坠 梦归谁
wū luò huā yáo zhuì mèng guī shuí
Ừ, hoa rơi rụng mơ về ai
长夜 无边 何需 垂泪
cháng yè wú biān hé xū chuí lèi
Đêm dài vô bờ, tại sao phải rơi lệ
野草淹没荒丘
yě cǎo yān mò huāng qiū
Cỏ dại lấp đầy đồi hoang
苦海难渡轻舟
kǔ hǎi nán dù qīng zhōu
Biển khổ khó qua bằng thuyền nhẹ
若天意 自难留
ruò tiān yì zì nán liú
Nếu định trời thì tự khó giữ lại
浮生 皆是咒
fú shēng jiē shì zhòu
Cuộc đời phù du toàn là lời nguyền
残月照尽枯朽
cán yuè zhào jǐn kū xiǔ
Trăng tàn chiếu hết mọi vật héo úa
霜庭空对旧楼
shuāng tíng kōng duì jiù lóu
Sân có sương lạnh trống đối tòa nhà cũ
跌落尘埃里的人
diē luò chén āi lǐ de rén
Người rơi vào giữa bụi trần
最先 被遮住双眸
zuì xiān bèi zhē zhù shuāng móu
Là người đầu tiên bị che khuất đôi mắt
命运落笔 不曾问 我是谁
mìng yùn luò bǐ bù céng wèn wǒ shì shuí
Số phận đặt bút mà chẳng hỏi tôi là ai
燃尽余生 难换一寸辉
rán jìn yú shēng nán huàn yī cùn huī
Thiêu hết nửa đời cũng khó đổi một tia sáng
皆是 人心魑魅
jiē shì rén xīn chī mèi
Tất cả đều là ma quỷ trong lòng người
在作祟
zài zuò suì
Đang gây rối loạn
唔 碎作尘微
wū suì zuò chén wēi
Ừ, tan vỡ thành hạt bụi nhỏ
啊 风起时 消散无归
a fēng qǐ shí xiāo sàn wú guī
A, khi gió nổi tan biến không lối về
唔 落花摇坠 梦归谁
wū luò huā yáo zhuì mèng guī shuí
Ừ, hoa rơi rụng mơ về ai
长夜 无边 何需 垂泪
cháng yè wú biān hé xū chuí lèi
Đêm dài vô bờ, tại sao phải rơi lệ
唔 云散雾飞
wū yún sàn wù fēi
Ừ, mây tan sương bay
啊 风停时 终觉不悔
a fēng tíng shí zhōng jué bù huǐ
A, khi gió lắng cuối cùng chẳng hối tiếc
唔 是是非非 以无畏
wū shì shì fēi fēi yǐ wú wèi
Ừ, đúng sai muôn thuở đối mặt không sợ hãi
长路 漫漫 终有 清晖
cháng lù màn màn zhōng yǒu qīng huī
Đường dài muôn trùng cuối cùng sẽ có ánh sáng trong veo
Comments
Post a Comment