
Drama Name : 九门 (Mystic Nine)
Song Name : 山河荒 (Forsaken Land)
Singer Name : 阿云嘎 (Ayanga)
Lyrics 歌词
捧一抔故土 也染尘香
pěng yī póu gù tǔ yě rǎn chén xiāng
I hold a handful of my homeland still carrying the scent of dust
隔世烽烟里 认你模样
gé shì fēng yān lǐ rèn nǐ mó yàng
Across the smoke of distant wars I still recognize your face
把一盏明灯 镌画成像
bǎ yī zhǎn míng dēng juān huà chéng xiàng
I carve your image into the light of a single lantern
此身寄关山 情字难思量
cǐ shēn jì guān shān qíng zì nán sī liang
My life belongs to these mountains and borders while love is beyond words
捧一汪秋水 与子同裳
pěng yī wāng qiū shuǐ yǔ zǐ tóng shang
I hold a pool of autumn water and share the same robe with you
君独坐孤城 我守原乡
jūn dú zuò gū chéng wǒ shǒu yuán xiāng
You sit alone in the lonely city while I guard our homeland
蘸一缕西风 写尽残阳
zhàn yī lǚ xī fēng xiě jǐn cán yáng
I dip my brush into the western wind and write the fading sunset
归鸦太纷扰 用什么抵抗
guī yā tài fēn rǎo yòng shén me dǐ kàng
The returning crows are too restless what can stand against them
山河荒 大地苍 回忆涨
shān hé huāng dà dì cāng huí yì zhǎng
The land is barren and the earth is vast while memories keep rising
你一幕一幕 在我心里狂
nǐ yī mù yī mù zài wǒ xīn lǐ kuáng
Every memory of you stirs wildly inside my heart
我燃心成灰 染白鬓上霜
wǒ rán xīn chéng huī rǎn bái bìn shàng shuāng
I burn my heart into ashes until frost turns my hair white
在一边相望 再一边相忘
zài yī biān xiāng wàng zài yī biān xiāng wàng
We watch each other from afar then slowly forget each other
山河荒 雪茫茫 思念长
shān hé huāng xuě máng máng sī niàn cháng
The land is barren and the endless snow stretches far while longing grows
你在千里外 与谁共春光
nǐ zài qiān lǐ wài yǔ shuí gòng chūn guāng
You are a thousand miles away sharing the spring with someone else
无非梦一场 无非骨作梁
wú fēi mèng yī chǎng wú fēi gǔ zuò liáng
It is only a dream it is only bones that become the bridge
用一生寻常 换一世无恙
yòng yī shēng xún cháng huàn yī shì wú yàng
I trade an ordinary life for a lifetime of peace
捧一汪秋水 与子同裳
pěng yī wāng qiū shuǐ yǔ zǐ tóng shang
I hold a pool of autumn water and share the same robe with you
君独坐孤城 我守原乡
jūn dú zuò gū chéng wǒ shǒu yuán xiāng
You sit alone in the lonely city while I guard our homeland
蘸一缕西风 写尽残阳
zhàn yī lǚ xī fēng xiě jǐn cán yáng
I dip my brush into the western wind and write the fading sunset
归鸦太纷扰 用什么抵抗
guī yā tài fēn rǎo yòng shén me dǐ kàng
The returning crows are too restless what can stand against them
山河荒 大地苍 回忆涨
shān hé huāng dà dì cāng huí yì zhǎng
The land is barren and the earth is vast while memories keep rising
你一幕一幕 在我心里狂
nǐ yī mù yī mù zài wǒ xīn lǐ kuáng
Every memory of you stirs wildly inside my heart
我燃心成灰 染白鬓上霜
wǒ rán xīn chéng huī rǎn bái bìn shàng shuāng
I burn my heart into ashes until frost turns my hair white
在一边相望 再一边相忘
zài yī biān xiāng wàng zài yī biān xiāng wàng
We watch each other from afar then slowly forget each other
山河荒 雪茫茫 思念长
shān hé huāng xuě máng máng sī niàn cháng
The land is barren and the endless snow stretches far while longing grows
你在千里外 与谁共春光
nǐ zài qiān lǐ wài yǔ shuí gòng chūn guāng
You are a thousand miles away sharing the spring with someone else
无非梦一场 无非骨作梁
wú fēi mèng yī chǎng wú fēi gǔ zuò liáng
It is only a dream it is only bones that become the bridge
用一生寻常 换一世无恙
yòng yī shēng xún cháng huàn yī shì wú yàng
I trade an ordinary life for a lifetime of peace
山河荒 大地苍 回忆涨
shān hé huāng dà dì cāng huí yì zhǎng
The land is barren and the earth is vast while memories keep rising
你一幕一幕 在我心里狂
nǐ yī mù yī mù zài wǒ xīn lǐ kuáng
Every memory of you stirs wildly inside my heart
我燃心成灰 染白鬓上霜
wǒ rán xīn chéng huī rǎn bái bìn shàng shuāng
I burn my heart into ashes until frost turns my hair white
在一边相望 再一边相忘
zài yī biān xiāng wàng zài yī biān xiāng wàng
We watch each other from afar then slowly forget each other
山河荒 雪茫茫 思念长
shān hé huāng xuě máng máng sī niàn cháng
The land is barren and the endless snow stretches far while longing grows
你在千里外 与谁共春光
nǐ zài qiān lǐ wài yǔ shuí gòng chūn guāng
You are a thousand miles away sharing the spring with someone else
无非梦一场 无非骨作梁
wú fēi mèng yī chǎng wú fēi gǔ zuò liáng
It is only a dream it is only bones that become the bridge
用一生寻常 换一世无恙
yòng yī shēng xún cháng huàn yī shì wú yàng
I trade an ordinary life for a lifetime of peace
捧一抔故土 也染尘香
pěng yī póu gù tǔ yě rǎn chén xiāng
故郷の土を一握り、塵の薫りが残る
隔世烽烟里 认你模样
gé shì fēng yān lǐ rèn nǐ mó yàng
遠き戦火の霞を隔てても、君の姿を見分ける
把一盏明灯 镌画成像
bǎ yī zhǎn míng dēng juān huà chéng xiàng
一つの灯りに君の姿を刻み描く
此身寄关山 情字难思量
cǐ shēn jì guān shān qíng zì nán sī liang
この身を国境の山に預け、想いは言葉にできぬ
捧一汪秋水 与子同裳
pěng yī wāng qiū shuǐ yǔ zǐ tóng shang
秋水を掬い、君と同じ衣をまとう
君独坐孤城 我守原乡
jūn dú zuò gū chéng wǒ shǒu yuán xiāng
君は孤城に一人、我は故郷を守る
蘸一缕西风 写尽残阳
zhàn yī lǚ xī fēng xiě jǐn cán yáng
西風を筆に浸し、夕暮れを書き尽くす
归鸦太纷扰 用什么抵抗
guī yā tài fēn rǎo yòng shén me dǐ kàng
帰るカラスが騒がしい、何で立ち向かえば
山河荒 大地苍 回忆涨
shān hé huāng dà dì cāng huí yì zhǎng
山河は荒れ大地は蒼く、思い出が湧き上がる
你一幕一幕 在我心里狂
nǐ yī mù yī mù zài wǒ xīn lǐ kuáng
君の一場面一場面、胸で荒れ狂う
我燃心成灰 染白鬓上霜
wǒ rán xīn chéng huī rǎn bái bìn shàng shuāng
心を灰に燃やし、鬢に霜の白を宿す
在一边相望 再一边相忘
zài yī biān xiāng wàng zài yī biān xiāng wàng
遠くから見つめ合い、やがて忘れてゆく
山河荒 雪茫茫 思念长
shān hé huāng xuě máng máng sī niàn cháng
山河荒れ、雪が果てしなく、想いは長く
你在千里外 与谁共春光
nǐ zài qiān lǐ wài yǔ shuí gòng chūn guāng
千里の彼方、君は誰と春を過ごす
无非梦一场 无非骨作梁
wú fēi mèng yī chǎng wú fēi gǔ zuò liáng
ただの夢、ただ骨が橋となるだけ
用一生寻常 换一世无恙
yòng yī shēng xún cháng huàn yī shì wú yàng
平凡な一生と引き換え、安らぐ日々を
捧一汪秋水 与子同裳
pěng yī wāng qiū shuǐ yǔ zǐ tóng shang
秋水を掬い、君と同じ衣をまとう
君独坐孤城 我守原乡
jūn dú zuò gū chéng wǒ shǒu yuán xiāng
君は孤城に一人、我は故郷を守る
蘸一缕西风 写尽残阳
zhàn yī lǚ xī fēng xiě jǐn cán yáng
西風を筆に浸し、夕暮れを書き尽くす
归鸦太纷扰 用什么抵抗
guī yā tài fēn rǎo yòng shén me dǐ kàng
帰るカラスが騒がしい、何で立ち向かえば
山河荒 大地苍 回忆涨
shān hé huāng dà dì cāng huí yì zhǎng
山河は荒れ大地は蒼く、思い出が湧き上がる
你一幕一幕 在我心里狂
nǐ yī mù yī mù zài wǒ xīn lǐ kuáng
君の一場面一場面、胸で荒れ狂う
我燃心成灰 染白鬓上霜
wǒ rán xīn chéng huī rǎn bái bìn shàng shuāng
心を灰に燃やし、鬢に霜の白を宿す
在一边相望 再一边相忘
zài yī biān xiāng wàng zài yī biān xiāng wàng
遠くから見つめ合い、やがて忘れてゆく
山河荒 雪茫茫 思念长
shān hé huāng xuě máng máng sī niàn cháng
山河荒れ、雪が果てしなく、想いは長く
你在千里外 与谁共春光
nǐ zài qiān lǐ wài yǔ shuí gòng chūn guāng
千里の彼方、君は誰と春を過ごす
无非梦一场 无非骨作梁
wú fēi mèng yī chǎng wú fēi gǔ zuò liáng
ただの夢、ただ骨が橋となるだけ
用一生寻常 换一世无恙
yòng yī shēng xún cháng huàn yī shì wú yàng
平凡な一生と引き換え、安らぐ日々を
山河荒 大地苍 回忆涨
shān hé huāng dà dì cāng huí yì zhǎng
山河は荒れ大地は蒼く、思い出が湧き上がる
你一幕一幕 在我心里狂
nǐ yī mù yī mù zài wǒ xīn lǐ kuáng
君の一場面一場面、胸で荒れ狂う
我燃心成灰 染白鬓上霜
wǒ rán xīn chéng huī rǎn bái bìn shàng shuāng
心を灰に燃やし、鬢に霜の白を宿す
在一边相望 再一边相忘
zài yī biān xiāng wàng zài yī biān xiāng wàng
遠くから見つめ合い、やがて忘れてゆく
山河荒 雪茫茫 思念长
shān hé huāng xuě máng máng sī niàn cháng
山河荒れ、雪が果てしなく、想いは長く
你在千里外 与谁共春光
nǐ zài qiān lǐ wài yǔ shuí gòng chūn guāng
千里の彼方、君は誰と春を過ごす
无非梦一场 无非骨作梁
wú fēi mèng yī chǎng wú fēi gǔ zuò liáng
ただの夢、ただ骨が橋となるだけ
用一生寻常 换一世无恙
yòng yī shēng xún cháng huàn yī shì wú yàng
平凡な一生と引き換え、安らぐ日々を
捧一抔故土 也染尘香
pěng yī póu gù tǔ yě rǎn chén xiāng
고향 흙 한 줌 쥐니 먼지 향이 배어있네
隔世烽烟里 认你模样
gé shì fēng yān lǐ rèn nǐ mó yàng
세월 넘은 전연 속에서도 너의 모습 알아보네
把一盏明灯 镌画成像
bǎ yī zhǎn míng dēng juān huà chéng xiàng
밝은 등불 한 자루에 너의 모습 새겨 그리네
此身寄关山 情字难思量
cǐ shēn jì guān shān qíng zì nán sī liang
이 몸 변방 산에 맡기니 정은 헤아릴 수 없네
捧一汪秋水 与子同裳
pěng yī wāng qiū shuǐ yǔ zǐ tóng shang
가을 물 한 움큼 쥐고 너와 같은 옷 입으리
君独坐孤城 我守原乡
jūn dú zuò gū chéng wǒ shǒu yuán xiāng
너는 고독한 성에 홀로 앉고 나는 고향 지키네
蘸一缕西风 写尽残阳
zhàn yī lǚ xī fēng xiě jǐn cán yáng
서풍 붓에 적셔 저녁노을 다 써내네
归鸦太纷扰 用什么抵抗
guī yā tài fēn rǎo yòng shén me dǐ kàng
돌아가는 까마귀 소란한데 무엇으로 막을까
山河荒 大地苍 回忆涨
shān hé huāng dà dì cāng huí yì zhǎng
산천은 황폐하고 땅은 푸르러 추억만 밀려오네
你一幕一幕 在我心里狂
nǐ yī mù yī mù zài wǒ xīn lǐ kuáng
너의 장면 하나하나 내 마음속에 휘몰아치네
我燃心成灰 染白鬓上霜
wǒ rán xīn chéng huī rǎn bái bìn shàng shuāng
내 마음 재가 되도록 태워 관자리 서리 하얗게 물들이네
在一边相望 再一边相忘
zài yī biān xiāng wàng zài yī biān xiāng wàng
서로 멀리 바라보다가 점점 잊어가네
山河荒 雪茫茫 思念长
shān hé huāng xuě máng máng sī niàn cháng
산천은 황폐하고 눈 끝없어 그리움만 길어지네
你在千里外 与谁共春光
nǐ zài qiān lǐ wài yǔ shuí gòng chūn guāng
천 리 밖 너는 누구와 봄빛 나누고 있을까
无非梦一场 无非骨作梁
wú fēi mèng yī chǎng wú fēi gǔ zuò liáng
그저 꿈 한번일 뿐, 뼈로 다리를 만들 뿐
用一生寻常 换一世无恙
yòng yī shēng xún cháng huàn yī shì wú yàng
평범한 한 평생 바꿔 평안한 세상을 얻으리
捧一汪秋水 与子同裳
pěng yī wāng qiū shuǐ yǔ zǐ tóng shang
가을 물 한 움큼 쥐고 너와 같은 옷 입으리
君独坐孤城 我守原乡
jūn dú zuò gū chéng wǒ shǒu yuán xiāng
너는 고독한 성에 홀로 앉고 나는 고향 지키네
蘸一缕西风 写尽残阳
zhàn yī lǚ xī fēng xiě jǐn cán yáng
서풍 붓에 적셔 저녁노을 다 써내네
归鸦太纷扰 用什么抵抗
guī yā tài fēn rǎo yòng shén me dǐ kàng
돌아가는 까마귀 소란한데 무엇으로 막을까
山河荒 大地苍 回忆涨
shān hé huāng dà dì cāng huí yì zhǎng
산천은 황폐하고 땅은 푸르러 추억만 밀려오네
你一幕一幕 在我心里狂
nǐ yī mù yī mù zài wǒ xīn lǐ kuáng
너의 장면 하나하나 내 마음속에 휘몰아치네
我燃心成灰 染白鬓上霜
wǒ rán xīn chéng huī rǎn bái bìn shàng shuāng
내 마음 재가 되도록 태워 관자리 서리 하얗게 물들이네
在一边相望 再一边相忘
zài yī biān xiāng wàng zài yī biān xiāng wàng
서로 멀리 바라보다가 점점 잊어가네
山河荒 雪茫茫 思念长
shān hé huāng xuě máng máng sī niàn cháng
산천은 황폐하고 눈 끝없어 그리움만 길어지네
你在千里外 与谁共春光
nǐ zài qiān lǐ wài yǔ shuí gòng chūn guāng
천 리 밖 너는 누구와 봄빛 나누고 있을까
无非梦一场 无非骨作梁
wú fēi mèng yī chǎng wú fēi gǔ zuò liáng
그저 꿈 한번일 뿐, 뼈로 다리를 만들 뿐
用一生寻常 换一世无恙
yòng yī shēng xún cháng huàn yī shì wú yàng
평범한 한 평생 바꿔 평안한 세상을 얻으리
山河荒 大地苍 回忆涨
shān hé huāng dà dì cāng huí yì zhǎng
산천은 황폐하고 땅은 푸르러 추억만 밀려오네
你一幕一幕 在我心里狂
nǐ yī mù yī mù zài wǒ xīn lǐ kuáng
너의 장면 하나하나 내 마음속에 휘몰아치네
我燃心成灰 染白鬓上霜
wǒ rán xīn chéng huī rǎn bái bìn shàng shuāng
내 마음 재가 되도록 태워 관자리 서리 하얗게 물들이네
在一边相望 再一边相忘
zài yī biān xiāng wàng zài yī biān xiāng wàng
서로 멀리 바라보다가 점점 잊어가네
山河荒 雪茫茫 思念长
shān hé huāng xuě máng máng sī niàn cháng
산천은 황폐하고 눈 끝없어 그리움만 길어지네
你在千里外 与谁共春光
nǐ zài qiān lǐ wài yǔ shuí gòng chūn guāng
천 리 밖 너는 누구와 봄빛 나누고 있을까
无非梦一场 无非骨作梁
wú fēi mèng yī chǎng wú fēi gǔ zuò liáng
그저 꿈 한번일 뿐, 뼈로 다리를 만들 뿐
用一生寻常 换一世无恙
yòng yī shēng xún cháng huàn yī shì wú yàng
평범한 한 평생 바꿔 평안한 세상을 얻으리
捧一抔故土 也染尘香
pěng yī póu gù tǔ yě rǎn chén xiāng
ถือดินบ้านเกิดหนึ่งกำ มีกลิ่นฝุ่นติดตัว
隔世烽烟里 认你模样
gé shì fēng yān lǐ rèn nǐ mó yàng
ผ่านควันสงครามหลายยุค ก็ยังจำหน้าตาคุณได้
把一盏明灯 镌画成像
bǎ yī zhǎn míng dēng juān huà chéng xiàng
แกะสลักรูปคุณไว้บนแสงตะเกียงดวงหนึ่ง
此身寄关山 情字难思量
cǐ shēn jì guān shān qíng zì nán sī liang
ร่างกายข้าประจำภูเขาชายแดน ความรักยากที่จะอธิบาย
捧一汪秋水 与子同裳
pěng yī wāng qiū shuǐ yǔ zǐ tóng shang
ถือน้ำใสฤดูใบไม้ร่วง จะสวมเสื้อผ้าเดียวกับคุณ
君独坐孤城 我守原乡
jūn dú zuò gū chéng wǒ shǒu yuán xiāng
คุณนั่งโดดเดี่ยวในเมืองร้าง ส่วนข้าปกป้องบ้านเกิด
蘸一缕西风 写尽残阳
zhàn yī lǚ xī fēng xiě jǐn cán yáng
จุ่มพู่กับลมตะวันตก เขียนบรรยายพระอาทิตย์ลับขอบฟ้า
归鸦太纷扰 用什么抵抗
guī yā tài fēn rǎo yòng shén me dǐ kàng
นกกาเหว่าที่บินกลับรบกวนมาก จะต่อสู้ด้วยสิ่งใด
山河荒 大地苍 回忆涨
shān hé huāng dà dì cāng huí yì zhǎng
ภูเขาแม่น้ำร้าง แผ่นดินซีดจาง ความทรงจำซัดมาไม่หยุด
你一幕一幕 在我心里狂
nǐ yī mù yī mù zài wǒ xīn lǐ kuáng
ฉากคุณทีละฉาก ซัดคลื่นในหัวใจข้า
我燃心成灰 染白鬓上霜
wǒ rán xīn chéng huī rǎn bái bìn shàng shuāng
เผาใจให้เป็นเถ้า ให้ไอ้ข้างหูขาวราวน้ำค้าง
在一边相望 再一边相忘
zài yī biān xiāng wàng zài yī biān xiāng wàng
มองกันจากไกล ก่อนที่จะค่อยลืมกันไป
山河荒 雪茫茫 思念长
shān hé huāng xuě máng máng sī niàn cháng
ภูเขาแม่น้ำร้าง หิมะกว้างใหญ่ ความคิดถึงยาวนาน
你在千里外 与谁共春光
nǐ zài qiān lǐ wài yǔ shuí gòng chūn guāng
คุณอยู่ไกลพันไมล์ จะแบ่งแสงฤดูใบไม้ผลิกับใคร
无非梦一场 无非骨作梁
wú fēi mèng yī chǎng wú fēi gǔ zuò liáng
มันก็แค่ฝันหนึ่งคืน แค่กระดูกสร้างสะพาน
用一生寻常 换一世无恙
yòng yī shēng xún cháng huàn yī shì wú yàng
แลกชีวิตธรรมดา เพื่อชีวิตที่สงบปลอดภัยตลอดกาล
捧一汪秋水 与子同裳
pěng yī wāng qiū shuǐ yǔ zǐ tóng shang
ถือน้ำใสฤดูใบไม้ร่วง จะสวมเสื้อผ้าเดียวกับคุณ
君独坐孤城 我守原乡
jūn dú zuò gū chéng wǒ shǒu yuán xiāng
คุณนั่งโดดเดี่ยวในเมืองร้าง ส่วนข้าปกป้องบ้านเกิด
蘸一缕西风 写尽残阳
zhàn yī lǚ xī fēng xiě jǐn cán yáng
จุ่มพู่กับลมตะวันตก เขียนบรรยายพระอาทิตย์ลับขอบฟ้า
归鸦太纷扰 用什么抵抗
guī yā tài fēn rǎo yòng shén me dǐ kàng
นกกาเหว่าที่บินกลับรบกวนมาก จะต่อสู้ด้วยสิ่งใด
山河荒 大地苍 回忆涨
shān hé huāng dà dì cāng huí yì zhǎng
ภูเขาแม่น้ำร้าง แผ่นดินซีดจาง ความทรงจำซัดมาไม่หยุด
你一幕一幕 在我心里狂
nǐ yī mù yī mù zài wǒ xīn lǐ kuáng
ฉากคุณทีละฉาก ซัดคลื่นในหัวใจข้า
我燃心成灰 染白鬓上霜
wǒ rán xīn chéng huī rǎn bái bìn shàng shuāng
เผาใจให้เป็นเถ้า ให้ไอ้ข้างหูขาวราวน้ำค้าง
在一边相望 再一边相忘
zài yī biān xiāng wàng zài yī biān xiāng wàng
มองกันจากไกล ก่อนที่จะค่อยลืมกันไป
山河荒 雪茫茫 思念长
shān hé huāng xuě máng máng sī niàn cháng
ภูเขาแม่น้ำร้าง หิมะกว้างใหญ่ ความคิดถึงยาวนาน
你在千里外 与谁共春光
nǐ zài qiān lǐ wài yǔ shuí gòng chūn guāng
คุณอยู่ไกลพันไมล์ จะแบ่งแสงฤดูใบไม้ผลิกับใคร
无非梦一场 无非骨作梁
wú fēi mèng yī chǎng wú fēi gǔ zuò liáng
มันก็แค่ฝันหนึ่งคืน แค่กระดูกสร้างสะพาน
用一生寻常 换一世无恙
yòng yī shēng xún cháng huàn yī shì wú yàng
แลกชีวิตธรรมดา เพื่อชีวิตที่สงบปลอดภัยตลอดกาล
山河荒 大地苍 回忆涨
shān hé huāng dà dì cāng huí yì zhǎng
ภูเขาแม่น้ำร้าง แผ่นดินซีดจาง ความทรงจำซัดมาไม่หยุด
你一幕一幕 在我心里狂
nǐ yī mù yī mù zài wǒ xīn lǐ kuáng
ฉากคุณทีละฉาก ซัดคลื่นในหัวใจข้า
我燃心成灰 染白鬓上霜
wǒ rán xīn chéng huī rǎn bái bìn shàng shuāng
เผาใจให้เป็นเถ้า ให้ไอ้ข้างหูขาวราวน้ำค้าง
在一边相望 再一边相忘
zài yī biān xiāng wàng zài yī biān xiāng wàng
มองกันจากไกล ก่อนที่จะค่อยลืมกันไป
山河荒 雪茫茫 思念长
shān hé huāng xuě máng máng sī niàn cháng
ภูเขาแม่น้ำร้าง หิมะกว้างใหญ่ ความคิดถึงยาวนาน
你在千里外 与谁共春光
nǐ zài qiān lǐ wài yǔ shuí gòng chūn guāng
คุณอยู่ไกลพันไมล์ จะแบ่งแสงฤดูใบไม้ผลิกับใคร
无非梦一场 无非骨作梁
wú fēi mèng yī chǎng wú fēi gǔ zuò liáng
มันก็แค่ฝันหนึ่งคืน แค่กระดูกสร้างสะพาน
用一生寻常 换一世无恙
yòng yī shēng xún cháng huàn yī shì wú yàng
แลกชีวิตธรรมดา เพื่อชีวิตที่สงบปลอดภัยตลอดกาล
捧一抔故土 也染尘香
pěng yī póu gù tǔ yě rǎn chén xiāng
Kuambil segenggam tanah air, masih tercium aroma debu
隔世烽烟里 认你模样
gé shì fēng yān lǐ rèn nǐ mó yàng
Di tengah asap perang masa silam, aku mengenali wajahmu
把一盏明灯 镌画成像
bǎ yī zhǎn míng dēng juān huà chéng xiàng
Aku mengukir bayanganmu pada cahaya lentera yang bercahaya
此身寄关山 情字难思量
cǐ shēn jì guān shān qíng zì nán sī liang
Tubuh ini berbakti pada perbatasan, perasaan sukar dipikirkan
捧一汪秋水 与子同裳
pěng yī wāng qiū shuǐ yǔ zǐ tóng shang
Kuambil genangan air musim gugur, berbagi pakaian bersamamu
君独坐孤城 我守原乡
jūn dú zuò gū chéng wǒ shǒu yuán xiāng
Kau duduk sendirian di kota terpencil, aku menjaga tanah kelahiran
蘸一缕西风 写尽残阳
zhàn yī lǚ xī fēng xiě jǐn cán yáng
Mencelup kuas ke angin barat, menuliskan seluruh matahari terbenam
归鸦太纷扰 用什么抵抗
guī yā tài fēn rǎo yòng shén me dǐ kàng
Gagak pulang terlalu berisik, apa yang dapat kupakai untuk melawan
山河荒 大地苍 回忆涨
shān hé huāng dà dì cāng huí yì zhǎng
Gunung sungai gersang, bumi suram, kenangan membengkak
你一幕一幕 在我心里狂
nǐ yī mù yī mù zài wǒ xīn lǐ kuáng
Setiap adegan tentangmu bergolak liar di dalam hatiku
我燃心成灰 染白鬓上霜
wǒ rán xīn chéng huī rǎn bái bìn shàng shuāng
Kubakar hati menjadi abu, embun beku memutihkan pelipisku
在一边相望 再一边相忘
zài yī biān xiāng wàng zài yī biān xiāng wàng
Saling memandang dari jauh, lalu perlahan saling melupakan
山河荒 雪茫茫 思念长
shān hé huāng xuě máng máng sī niàn cháng
Gunung sungai gersang, salju membentang luas, kerinduan tak berujung
你在千里外 与谁共春光
nǐ zài qiān lǐ wài yǔ shuí gòng chūn guāng
Kau berada ribuan mil jauhnya, berbagi sinar musim semi dengan siapa
无非梦一场 无非骨作梁
wú fēi mèng yī chǎng wú fēi gǔ zuò liáng
Hanyalah sebuah mimpi, hanyalah tulang yang menjadi tiang penyangga
用一生寻常 换一世无恙
yòng yī shēng xún cháng huàn yī shì wú yàng
Menukar kehidupan biasa seumur hidup demi kedamaian selamanya
捧一汪秋水 与子同裳
pěng yī wāng qiū shuǐ yǔ zǐ tóng shang
Kuambil genangan air musim gugur, berbagi pakaian bersamamu
君独坐孤城 我守原乡
jūn dú zuò gū chéng wǒ shǒu yuán xiāng
Kau duduk sendirian di kota terpencil, aku menjaga tanah kelahiran
蘸一缕西风 写尽残阳
zhàn yī lǚ xī fēng xiě jǐn cán yáng
Mencelup kuas ke angin barat, menuliskan seluruh matahari terbenam
归鸦太纷扰 用什么抵抗
guī yā tài fēn rǎo yòng shén me dǐ kàng
Gagak pulang terlalu berisik, apa yang dapat kupakai untuk melawan
山河荒 大地苍 回忆涨
shān hé huāng dà dì cāng huí yì zhǎng
Gunung sungai gersang, bumi suram, kenangan membengkak
你一幕一幕 在我心里狂
nǐ yī mù yī mù zài wǒ xīn lǐ kuáng
Setiap adegan tentangmu bergolak liar di dalam hatiku
我燃心成灰 染白鬓上霜
wǒ rán xīn chéng huī rǎn bái bìn shàng shuāng
Kubakar hati menjadi abu, embun beku memutihkan pelipisku
在一边相望 再一边相忘
zài yī biān xiāng wàng zài yī biān xiāng wàng
Saling memandang dari jauh, lalu perlahan saling melupakan
山河荒 雪茫茫 思念长
shān hé huāng xuě máng máng sī niàn cháng
Gunung sungai gersang, salju membentang luas, kerinduan tak berujung
你在千里外 与谁共春光
nǐ zài qiān lǐ wài yǔ shuí gòng chūn guāng
Kau berada ribuan mil jauhnya, berbagi sinar musim semi dengan siapa
无非梦一场 无非骨作梁
wú fēi mèng yī chǎng wú fēi gǔ zuò liáng
Hanyalah sebuah mimpi, hanyalah tulang yang menjadi tiang penyangga
用一生寻常 换一世无恙
yòng yī shēng xún cháng huàn yī shì wú yàng
Menukar kehidupan biasa seumur hidup demi kedamaian selamanya
山河荒 大地苍 回忆涨
shān hé huāng dà dì cāng huí yì zhǎng
Gunung sungai gersang, bumi suram, kenangan membengkak
你一幕一幕 在我心里狂
nǐ yī mù yī mù zài wǒ xīn lǐ kuáng
Setiap adegan tentangmu bergolak liar di dalam hatiku
我燃心成灰 染白鬓上霜
wǒ rán xīn chéng huī rǎn bái bìn shàng shuāng
Kubakar hati menjadi abu, embun beku memutihkan pelipisku
在一边相望 再一边相忘
zài yī biān xiāng wàng zài yī biān xiāng wàng
Saling memandang dari jauh, lalu perlahan saling melupakan
山河荒 雪茫茫 思念长
shān hé huāng xuě máng máng sī niàn cháng
Gunung sungai gersang, salju membentang luas, kerinduan tak berujung
你在千里外 与谁共春光
nǐ zài qiān lǐ wài yǔ shuí gòng chūn guāng
Kau berada ribuan mil jauhnya, berbagi sinar musim semi dengan siapa
无非梦一场 无非骨作梁
wú fēi mèng yī chǎng wú fēi gǔ zuò liáng
Hanyalah sebuah mimpi, hanyalah tulang yang menjadi tiang penyangga
用一生寻常 换一世无恙
yòng yī shēng xún cháng huàn yī shì wú yàng
Menukar kehidupan biasa seumur hidup demi kedamaian selamanya
Comments
Post a Comment